Bạn
có mặt ở nơi đây,
Không
khí như bừng thêm ánh sáng
Bạn
có mặt ở nơi đây,
Cảm
giác dễ chịu tỏa lan cho người
Ước
gì tôi giống như bạn nhỉ
Tôi
thích bài thơ này của Mitsuo Aida. Khi ở cạnh người khác,
dù chúng ta không thể nghĩ ra điều gì hay ho để nói, chúng
ta cũng nên làm cho không khí nơi đó sáng sủa và làm
cho mọi người dễ chịu. Tôi sung sướng không thể tả
khi gặp được một người hoan hỷ như vậy. Tôi trìu mến
nhìn họ và ước ao mình có thể làm được như họ. Ngược
lại, người nào đó vào phòng với vẻ mặt khó chịu.
Tôi cảm thấy như là đang nhìn thấy khía cạnh xấu của
chính mình, tôi buồn và tự nghĩ rằng không biết chừng
mình cũng làm cho người khác chán nản hay khó chịu như
vậy.
Có một câu chuyện tôi
không thể quên, dù nó xảy ra đã lâu. Tôi nghe Toru
Matsui kể về người phụ nữ tên là Reiko Kitahara, con của
một giáo sư.
Câu chuyện xảy ra ở một
góc của khu phố ở Tokyo, nơi đó đã bị bom tàn phá thành
gạch vụn trong thế chiến thứ hai. Khu phố tồi tàn tên
là Ant Town đã mọc lên ở đó và cũng là nơi trú ngụ
của những người lượm rác. Cô Reiko đến đó sống.
Cô tập trung những đứa trẻ trong khu này, chúng nó quá
nghèo, không có tiền đi học và cô đã trở thành cô
giáo của chúng. Cô thường xuyên đi thăm nom mọi người,
bất kể ngủ nghỉ, cô cũng chăm sóc những người bệnh
hoạn, già cả cô độc. Mỗi sáng, hàng trăm người lượm
rác túa ra đi khắp nơi, kéo theo những chiếc xe gỗ cà
tàng.
Cô luôn luôn tiễn họ
với nụ cười trong sáng và câu nói : "Chúc bạn một
ngày tốt lành". Buổi chiều, dù cho trễ mấy, cô cũng
luôn luôn chào đón họ trở về với nụ cười và câu
nói " Chắc là bạn mệt lắm hả". Chỉ cần nhìn
thấy cô với nụ cười dịu dàng, thơ ngây, những người
khổ cực trôi giạt đến Ant Town sau trận chiến hỗn mang,
họ đã hoàn toàn quên đi những nỗi nhọc nhằn. Vì thế,
cô Reiko đã được tôn sùng là Nữ Thánh của Ant Town.
Bất ngờ, cô bị bệnh
lao. Mặc dù người ta khuyên cô trở về với gia đình
để chữa bệnh, cô đã nhất định qua đời ở nơi đó.
Cô từ giã cuộc đời lúc còn rất trẻ, trong độ tuổi
20. Sau khi mất, một quyển sổ tay nhỏ được tìm thấy dưới
gối của cô. Người ta thường thấy cô lấy quyển sổ
này khi nằm trên giường bệnh. Nghĩ rằng chắc là có điều
gì quan trọng được ghi lại trong sổ, Matsui đã mở ra, nhưng
chỉ đọc thấy một câu : "Bạn có quên mỉm cười lúc
này hay không ?". Dường như là cả lúc cô bị sốt
cao, nụ cười vẫn không tắt trên đôi môi, dù cô chưa
là Thánh, chỉ là người bình thường.
Luôn mỉm cười có vẻ
như là một chuyện nhỏ, nhưng thực sự nó rất khó. Ai
cũng có thể cười khi gặp việc vừa ý họ, còn gặp
điều bất như ý mà mỉm cười được thì không dễ. Về
lâu dài, ít người có thể thấy bộ mặt thực của chính
họ. Nhưng khi nhìn vào gương, chúng ta thấy được bộ mặt
mà người khác cũng có thể thấy. Người khác có thể
bị khó chịu nếu nhìn thấy chúng ta cáu kỉnh hay giận dữ.
Dù tâm trạng của chúng ta như thế nào, cũng không nên
bắt người khác phải hứng chịu cái đó, với lý lẽ
rằng đó là tính cách của mình, không thể khác. Chúng
ta phải chịu trách nhiệm về chính mình và cần giữ bộ
mặt của mình đừng lộ vẻ khó chịu, đừng góp thêm vào
cuộc đời này sự khó chịu.
Đức Phật Thích Ca đã
dạy chúng ta bảy điều không tốn tiền mua, trong đó có
khuôn mặt tươi cười. Ngài mong ước mọi người sẽ tươi
cười và chấp nhận người khác giống như là người
mẹ tươi cười với con cái và mở rộng vòng tay ôm
choàng lấy chúng.
Source:
Tuần Báo Giác Ngộ, số Xuân Tân Tî - 2001