Peter
Kedge
Một
thương
gia
Phật
tử
người
Anh
Cư
sĩ
Peter
Kedge,
47
tuổi,
một
kỹ
sư
người
Anh,
đã
trải
qua
mười
sáu
năm
trong
ngành
kinh
doanh.
Hiện
nay
ông
là
Tổng
giám
đốc
điều
hành
một
công
ty
đa
quốc
gia
ở
Hồng
Kông,
một
công
việc
mà
ông
bắt
đầu
với
hai
bàn
tay
không
từ
năm
1980.
Đến
nay,
ông
đã
cúng
dường
nhiều
triệu
đô
la
cho
các
chương
trình
phát
triển
Phật
Giáo
ở
Phương
Tây
như
nhà
xuất
bản
Wisdom
ở
Hoa
Kỳ;
Cơ
Sở
Lưu
Trữ
Tài
Liệu
Giáo
Lý
ở
Canada;
xây
dựng
những
trung
tâm
Phật
Giáo
mới
ở
Châu
Âu
và
Châu
Mỹ....
Sư
cô
Robina
Courtin
(người
Mỹ,
PV
Tạp
chí
MANDALA)
đã
viếng
thăm
Peter
ở
Hồng
Kông
để
thực
hiện
bài
viết
này.
Đối
với
Peter
thì
không
có
sự
mâu
thuẫn
giữa
Phật
Giáo
với
việc
kiếm
tiền.
Mười
sáu
năm
qua
ông
đã
cố
gắng
kinh
doanh
ở
đất
Hồng
Kông,
một
trong
những
thị
trường
cạnh
tranh
nhất
trên
thế
giới
và
dường
như
ông
đã
thành
công.
Ngồi
trong
một
căn
phòng
lớn
bao
quanh
bởi
các
tủ
tài
liệu
và
một
dàn
máy
điện
toán,
thuộc
cơ
sở
lưu
trữ
tài
liệu
Wisdom,
một
trong
nhiều
chương
trình
phát
triển
của
tổ
chức
FPMT
(Foundation
for
the
preservation
of
the
Mahayana
Tradition,
tạm
dịch:
Hội
Bảo
Vệ
Truyền
Thống
Phật
Giáo
Đại
Thừa)
mà
Peter
đang
tài
trợ.
Rõ
ràng
ông
không
sử
dụng
số
tiền
mình
kiếm
được
cho
mục
đích
trang
trí
nội
thất.
Ông
phác
họa
cho
tôi
cái
triết
lý
của
mình:
"Tiền
là
sức
mạnh
và
bạn
đang
làm
việc
với
nó
trong
công
việc
như
bạn
làm
việc
với
một
sức
mạnh
tích
cực
trong
suốt
cuộc
đời
của
bạn.
Trong
khuôn
khổ
đạo
đức
và
giúp
đỡ
người
khác,
bạn
nên
cố
gắng
tận
dụng
mọi
cơ
hội
để
phát
triển,
bảo
vệ,
sử
dụng
và
gia
tăng
sức
mạnh
tích
cực
này.
Tiền
cũng
giống
như
một
loại
nghiệp
tích
cực"
ông
nói
tiếp
"nó
là
nhân
tố
chính
để
tạo
phước
qua
bố
thí
và
cúng
dường".
Ông
Peter
và
Nicole
(vợ
của
ông)
cùng
sống
trong
một
căn
hộ
hai
tầng
nhìn
ra
biển
Nam
Hải
trên
bán
đảo
Hồng
Kông.
"Một
số
người
nghĩ
rằng
thương
mại
và
Phật
pháp
là
hai
phạm
trù
riêng
biệt",
ông
tiếp
tục
"Tôi
không
đồng
ý.
Ngay
cả
làm
việc
trong
một
môi
trường
thương
mại
quốc
tế,
tôi
chưa
bao
giờ
thấy
cần
thiết
để
làm
tổn
hại
đến
chế
độ
ăn
chay
và
không
uống
rượu
của
tôi".
Con
đường
đưa
Peter
đến
với
đạo
Phật
bắt
đầu
từ
năm
1972.
Ông
rời
hãng
xe
hơi
Roll
Royce
ở
Anh
quốc,
nơi
ông
làm
việc
như
một
kỹ
sư
tốt
nghiệp
với
người
bạn
thân
Harvey
Horrocks,
cả
hai
cùng
đi
du
lịch
khắp
nơi
cùng
hai
người
khác,
cuối
cùng
họ
đến
Nepal
ở
Ấn
Độ.
Ông
nhớ
lại
lần
đầu
tiên
cố
gắng
tập
ngồi
thiền
trong
một
khách
sạn
ở
Solu
Khumbu,
Nepal.
"Tôi
có
trong
tay
quyển
"Be
Here
Now"
của
Ram
Dass,
chỉ
dẫn
phương
pháp
tọa
thiền,
nền
tôi
cứ
theo
đó
mà
thực
tập".
Hai
tuần
sau,
mùa
xuân
năm
1973,
Peter
cùng
với
17
người
khác
tham
gia
một
khóa
tu
thứ
hai
do
thượng
tọa
Zopa
Rinpoche
hướng
dẫn,
được
tổ
chức
ở
tu
viện
Kopan,
thuộc
thủ
phủ
Kathmandu,
nước
Nepal.
Đây
cũng
dịp
đầu
tiên
ông
gặp
được
Thượng
tọa
Yeshe
và
quy
y
với
Ngài
(một
pháp
sư
Tây
Tạng
nổi
tiếng,
người
có
công
truyền
bá
Phật
Giáo
Tây
Tạng
ở
khắp
Phương
Tây,
ngài
đã
viên
tịch
tại
Hoa
Kỳ
năm
1984
và
năm
1985
tái
sanh
trở
lại
ở
Tây
Ban
Nha,
hiện
nay
đã
11
tuổi,
đang
tu
học
tại
Phật
Học
Viện
Sera,
miền
Nam,
Ấn
Độ).
Kế
đó,
Peter
ở
lại
tu
viện
Kopan
để
thay
thế
cho
sư
cô
Max
Mathews
một
nữ
tu
ngưòi
Mỹ,
đi
Ấn
Độ
để
điều
hành
Trung
Tâm
Phật
Giáo
(TTPG)
Tushita
trong
vòng
một
năm.
Peter
phải
làm
hết
mọi
việc.
Ông
kể
lại:
"Tôi
chưa
bao
giờ
làm
việc
cực
nhọc.
Nhưng
lúc
ấy,
lúc
ấy
tôi
làm
đủ
các
thứ
như
nấu
cơm,
xách
nước,
lau
chùa,
đi
chợ,
công
phu....
mọi
việc
đều
hoàn
thành
tốt
đẹp".
Và
hiện
nay
vẫn
vậy.
Cuộc
đời
của
Peter
luôn
cống
hiến
cho
công
việc.
Cái
gì
đã
thúc
đẩy
ông
làm
việc
như
thế?
Phải
chăng
một
chứng
minh
từ
lúc
khởi
đầu
là
lời
phát
nguyện
ủng
hộ
các
nhà
tu
hành?
Ông
nói
về
điều
đó:
"Tôi
đã
có
câu
trả
lời
cho
tất
cả
các
câu
hỏi
mà
tôi
từng
hỏi
các
Thầy
về
cuộc
đời
và
mục
đích
của
nó.
Lời
dạy
của
các
ngài
thật
vô
cùng
quý
báu
cho
cuộc
đời
nếu
nhiều
người
nghe
thấy.
Tôi
rất
hạnh
phúc
để
được
ủng
hộ
cho
các
Ngài
trong
công
cuộc
truyền
bá
Chánh
Pháp,
đặc
biệt
là
thế
giới
Phương
Tây".
Cuối
năm
1974,
ông
trở
lại
Anh
quốc,
và
cùng
với
cư
sĩ
Harvey
(hiện
là
Chủ
bút
tạp
chí
Mandala
ở
Hoa
Kỳ)
tổ
chức
chuyến
hoằng
pháp
Châu
Âu
đầu
tiên
của
Thượng
tọa
(TT)
Yeshe
và
TT
Zopa,
và
tìm
một
nơi
thích
hợp
để
xây
dựng
một
TTPG
ở
Anh
quốc.
Cuối
năm
1975,
sau
khi
Peter
trở
lại
Nepal,
TT
Yeshe
đã
triệu
tập
phiên
họp
đầu
tiên
để
Thành
Lập
Hội
FPMT.
Sau
đó
không
lâu
tổ
chức
này
được
hình
thành
và
văn
phòng
trung
ương
đặt
tại
bang
California,
Hoa
Kỳ
(hiện
nay,
Hội
có
khoảng
100
chi
nhánh
ở
khắp
thế
giới).
Trong
những
năm
1976
đến
1979
là
thời
gian
Peter
theo
hầu
TT
Yeshe
và
TT
Zopa
đi
hoằng
pháp
khắp
thế
giới
như
là
một
thị
giả
của
hai
Ngài.
Công
việc
này
giúp
ông
nhận
thức
rõ
ràng
về
vai
trò
hộ
pháp
của
ông
về
sau
này.
Trong
thời
điểm
này,
TTPG
Manjushri
ở
Anh
quốc
đang
xây
dựng
nhưng
không
phát
triển
được
bao
nhiêu,
vì
thiếu
tài
chính.
Peter
cười
và
nhớ
lại
lời
yêu
cầu
của
TT
Yeshe
trong
một
lần
thầy
trò
tâm
sự
"Ông
phải
kiếm
một
triệu
đô
la.
Lần
ấy
tôi
tưởng
là
Ngài
nói
đùa".
Ông
nói
tiếp
"Việc
mở
rộng
vành
đai
hoằng
pháp
và
xây
dựng
những
TTPG
mới
luôn
tùy
thuộc
vào
sự
quyên
góp.
Tôi
thường
theo
dõi
việc
Sư
cô
Max
bảo
trợ
tài
chính
cho
tu
viện
Kopan
với
số
tiền
lương
hàng
tháng
mà
cô
nhận
được
từ
một
ngôi
trường
của
Liên
Hiệp
Quốc
tại
Nepal.
Tôi
muốn
làm
một
điều
gì
đó
tương
tự".
Chính
vì
thế
mà
ông
bước
vào
lĩnh
vực
thương
mại.
Bản
thân
ông
không
có
tiền.
Ông
đến
gặp
TT
Yeshe
để
xin
lời
khuyên.
TT
Yeshe
đã
cho
phép
ông
sử
dụng
ngân
quỹ
của
Tu
viện
Kopan_
lúc
đó
ông
là
thủ
quỹ
của
Tu
viện,
để
làm
vốn
kinh
doanh.
Tại
sao
Peter
quyết
định
bắt
đầu
sự
nghiệp
kinh
doanh
ở
Hồng
Kông?
"Vì
nó
gần
với
Nepal
và
Ấn
Độ.
Singapore
rất
tốt,
nhưng
tôi
chọn
Hồng
Kông,
vì
nó
nhộn
nhịp
hơn,
và
dường
như
nó
là
một
thị
trường
có
tiềm
năng
phát
triển.
Tôi
dọn
đến
đây
vào
tháng
3
năm
1980".
Sau
đó
ông
tiến
hành
đăng
ký
mở
công
ty
và
bắt
đầu
một
cuộc
phiêu
lưu
mới:
xuất
khẩu
hoa
nhân
tạo.
"Tôi
muốn
kinh
doanh
với
các
TTPG,
giúp
họ
kiếm
tiền,
nhưng
không
thành
công.
Sau
đó
là
hàng
điện
tử
và
đồng
hồ,
nhưng
cũng
không
xong.
Năm
1982
Tôi
nghĩ
công
ty
cần
phải
tiếp
tục
hoạt
động
và
phải
chuyển
lĩnh
vực
buôn
bán
khác".
Mark
và
Stephen
Freman,
hai
anh
em
người
Hồng
Kông,
có
mặt
trong
thời
điểm
này.
Họ
quy
y
Tam
Bảo
ở
Úc.
Stephen
từng
làm
việc
trong
lĩnh
vực
công
nghiệp,
mua
bán
vật
liệu
ở
Trung
Đông.
Mark
thì
xuất
sắc
trong
công
tác
tiếp
thị.
Cả
hai
người
giúp
công
ty
của
Peter
hướng
tới
một
lĩnh
vực
buôn
bán
mới.
Đó
là
cung
cấp
thiết
bị
kho
hàng,
siêu
thị
và
phụ
tùng
xe
hơi.
Hai
năm
đầu
công
ty
gặp
nhiều
khó
khăn.
Nhưng
Peter
có
nguyên
tắc
riêng
và
sự
kiên
nhẫn.
Ông
nổi
tiếng
nhờ
vào
đức
tính
này
"Làm
việc
trong
môi
trường
kin
doanh
này,
áp
lực
rất
lớn.
Sức
ép
cạnh
tranh
rất
ác
liệt.
Tốc
độ
làm
việc
là
chính.
Đôi
khi
chúng
tôi
phải
lên
kế
hoạch
hoạt
động
cho
công
ty
trước
cả
một
năm,
ngày
nào
việc
đó.
Bạn
không
thể
rời
mắt
khỏi
công
việc
dù
trong
chỉ
một
phút.
Nếu
lơ
đễnh,
bạn
có
thể
sẽ
mất
hàng
ngàn
đô
la
trong
một
ngày".
Nhưng
lạ
lùng
thay,
chính
sức
ép
đó
đã
giúp
cho
Peter
tiến
đến
thành
công.
Những
năm
cuối
thập
niên
80,
công
ty
phát
triển
với
thu
nhập
bình
quân
hàng
năm
là
năm
triệu
đô
la.
Số
tiền
này
được
chia
làm
hai
phần.
Một
phần
thiết
kế
và
cung
cấp
thiết
bị
tại
Hồng
Kông,
và
một
phần
khác
thì
đảm
nhận
thiết
kế
và
cung
cấp
thiết
bị
cho
khách
hàng
ở
Nhật
Bản,
Triều
Tiên,
Thái
Lan,
Đài
Loan,
Phillippine
...
Nhưng
vì
Trung
Quốc
đang
trong
thời
kỳ
mở
cửa,
Peter
nhìn
thấy
công
ty
của
ông
phải
có
một
vài
sự
thay
đổi.
Ông
giải
thích
"Không
sớm
thì
muộn
những
thiết
bị
lắp
ráp
kho
hàng
sẽ
được
sản
xuất
ngay
tại
Trung
Quốc
do
vậy
tôi
muốn
mình
đi
trước
một
bước.
Chúng
tôi
cần
phải
hợp
tác
với
một
nhà
sản
xuất".
Sau
bốn
năm
tìm
kiếm
môt
đối
tác
thích
hợp.
Năm
1994,
Peter
đã
ký
hợp
đồng
với
một
công
ty
cung
cấp
thiết
bị
kho
hàng
lớn
nhất
thế
giới.
Hiện
nay,
ông
là
nhà
thiết
kế
hàng
đầu
và
người
cung
cấp
thiết
bị
kho
hàng
lớn
nhất
Hồng
Kông.
Peter
vẫn
tiếp
tục
công
việc
của
mình
tại
công
ty
này,
hiện
nay
ông
đảm
nhận
vị
trí
Tổng
giám
đốc
và
điều
hành
các
công
ty
đa
quốc
gia
thuộc
mạn
Bắc
Châu
Á.
Đây
là
điều
mong
muốn
của
TT
Yeshe,
người
khuyến
khích
các
đệ
tử
nghĩ
đến
cái
to
lớn,
chắc
chắn,
rồi
theo
đó
mà
thực
hiện
thì
sẽ
có
kết
quả.
Còn
công
việc
Phật
sự
và
tu
hành
của
ông
như
thế
nào?
"Các
năm
đầu,
chúng
tôi
có
cung
thỉnh
TT
Yeshe
và
TT
Zopa
đến
dạy
thiền
ở
đây,
và
chẳng
bao
lâu
chúng
tôi
có
một
nhóm
qua
những
người
bạn
của
Mark
và
Stephen.
Họ
họp
mặt
ngay
tại
nhà
của
chúng
tôi
để
thiền
định,
ăn
cơm
chay
và
nghe
Pháp".
Nhóm
Phật
tử
này
sinh
hoạt
tại
nhà
của
Peter
trong
sáu
năm.
Sau
đó
họ
thành
lập
một
TTPG
có
tên
là
Cham
Tse
Ling,
tọa
lạc
ở
Cửu
Long,
Hồng
Kông.
Dù
bận
rộn
công
việc
kinh
doanh,
nhưng
Peter
vẫn
có
một
thời
khóa
tu
học
mỗi
ngày
và
ông
còn
phụ
trách
một
lớp
Anh
văn
Phật
pháp
vào
cuối
tuần
ở
Trung
Tâm
Cham
Tsi
Ling.
Từ
năm
1985
đến
nay,
Peter
đã
tài
trợ
và
theo
dõi
chương
trình
in
ấn
tất
cả
các
kinh
sách
Phật
Giáo
Tây
Tạng,
trong
đó
đặc
biệt
là
toàn
bộ
các
sách
do
TT
Yeshe
và
TT
Zopa
biên
soạn
hay
phiên
dịch.
Ông
rất
quan
tâm
đến
công
việc
này.
Một
trong
những
chương
trình
do
ông
tài
trợ
là
giúp
nhà
xuất
bản
Wisdom
(do
TT
Yeshe
sáng
lập
tại
bang
Massachusetts,
Hoa
Kỳ)
in
ấn
và
phổ
biến
tài
liệu
giáo
lý
Phật
Đà.
Đến
nay
đã
có
trên
40.000
trang
(80
megabytes)
giáo
lý
của
hai
TT
Yeshe
và
TT
Zopa
được
chép
vào
đĩa
vi
tính
và
2000
băng
video
và
cassette
và
2000
băng
khác
đang
thực
hiện.
Cư
sĩ
Anila
Ann
McNeil
đang
làm
việc
này
tại
Canada.
"Mục
đích
của
tôi
là
muốn
có
được
những
tài
liệu
giáo
lý
trên
mạng
Internet
mà
các
TTPG
trên
khắp
thế
giới
dễ
dàng
tìm
thấy
khi
cần
thiết.
Mặt
khác
cũng
giúp
cho
nhà
xuất
bản
Wisdom
có
được
một
thư
mục
đầy
đủ
về
kinh
sách
Phật
Giáo
khi
họ
cần
in
ấn
để
phổ
biến".
Một
trong
những
dự
án
gần
với
tấm
lòng
của
Peter
là
lo
việc
đào
tạo
và
giáo
dục
cho
chú
Osel
Rinpoche,
hóa
thân
vị
thầy
Bồn
sư
của
mình
(TT
Yeshe).
Hiện
nay
chú
đã
được
mười
tuổi
và
đang
học
tại
Phật
học
viện
Sera,
miền
Nam
Ấn
Độ.
Ông
vẫn
thường
ghé
thăm
Osel.
Chuyến
viếng
thăm
gần
đây
nhất
ông
có
mang
cho
Osel
một
máy
vi
tính.
Ông
cũng
đang
tài
trợ
cho
cư
sĩ
Adele
Hulse,
một
nhà
báo
người
Úc
thành
viên
của
FPMT
tìm
kiếm
tài
liệu
và
viết
về
cuộc
đời
và
sự
nghiệp
của
TT
Yeshe,
một
công
việc
đã
mất
bốn
năm.
Rõ
ràng
Peter
đang
thành
tựu
hơn
những
gì
ông
đã
từng
hứa
hẹn
với
Thầy
của
mình
vào
mười
lăm
năm
trước
đây
ủng
hộ
tài
chính
cho
tiến
trình
hoằng
pháp
của
Ngài.
Ông
đang
đảm
bảo
và
làm
lớn
mạnh
"di
sản"
do
người
thầy
của
mình
để
lại
-
hàng
ngàn
tín
đồ
người
Tây
Phương
và
hàng
trăm
TTPG
ở
khắp
các
châu
lục.
Thật
vậy,
ông
vẫn
tiếp
tục
theo
đuổi
mục
tiêu
của
mình:
"đóng
góp
một
phần
khiêm
tốn
vào
tiến
trình
phát
triển
Phật
Giáo
trong
thời
hiện
đại"
Theo
Tạp
chí
MANDALA,
tháng
5&6/1995