Đại
hội
Phật
giáo
Đông
Á
tại
Nhật
Bản
Vào
ngày
27
tháng
10
năm
1997,
Đại
Hội
Phật
Giáo
Quốc
Hữu
Nghị
ba
nước
Trung
Hoa,
Nam
Hàn
và
Nhật
Bản
Lần
Thứ
III
được
nhóm
tại
Kyoto.
Đại
hội
quy
tựu
khoảng
gần
1000
đại
biểu
từ
nhiều
tông
phái
Phật
Giáo
khác
nhau
đến
từ
Trung
Hoa,
Nam
Hàn
và
nước
chủ
nhà
Nhật
Bản.
Đại
hội
thường
niên
này
bắt
nguồn
từ
sự
khởi
xướng
của
Hòa
Thượng
Zhao
Puchu,
chủ
tịch
Giáo
Hội
Phật
Giáo
Trung
Hoa
(The
Buddhist
Association
of
China),
người
đã
gợi
ý
và
chia
sẻ
hoài
bảo
của
mình
với
những
nhà
lãnh
đạo
PG
khác
trong
quốc
gia
láng
giềng
ở
Đông
Á
với
hy
vọng
phát
triển
PG
và
tiến
đến
sự
thống
nhất
PG
giữa
các
nước
theo
truyền
thống
Mahayana
với
kêu
gọi,
vận
động
và
kiến
tạo
một
thế
giới
hòa
bình
vi
hội
bảo
vệ
môi
sinh.
Đại
hội
lần
đầu
tiên
tổ
chức
tại
Bắc
Kinh
vào
năm
1995,
lần
thứ
II
nhóm
tại
Seoul
năm
1996
với
khoảng
1000
đại
biểu
về
tham
dự
mỗi
kỳ.
Tại
đại
hội
lần
thứ
I
ở
Trung
Hoa
kêu
gọi
tất
cả
mọi
Phật
tử
trong
ba
nước
tại
Bắc
Kinh
vào
năm
1995,
lần
thứ
II
nhóm
tại
Seoul
năm
1996
với
khoảng
1000
đại
biểu
về
tham
dự
mỗi
kỳ.
Tại
đại
hội
lần
thứ
I
ở
Trung
Hoa
kêu
gọi
tất
cả
mọi
Phật
tử
trong
ba
nước
phải
quan
tâm
đến
tiến
trình
hòa
bình
thế
giới.
Đại
hội
lần
II,
phát
triển
những
dự
án
hoạt
động
từ
đại
hội
I.
Đại
hội
được
nhiều
cao
tăng
và
nhiều
đại
diện
chính
thức
cho
hàng
trăm
tổ
chức
PG
trở
về
để
trao
đổi
trong
tình
hữu
nghị
và
phục
vụ
cho
nền
hòa
bình
thế
giới
và
tất
cả
đều
tin
rằng
đó
là
một
sự
kiện
lớn
trong
lịch
sử
PG
ở
Đông
Á.
Năm
1997,
đại
hội
bắt
đầu
với
khóa
lễ
cầu
nguyện.
Trong
bài
diễn
văn
khai
mạc.
Hòa
thượng
Koryu
Nakamura,
Hội
chủ
Tông
Tịnh
Độ
(Jodo/Pure
Land)
Nhật
Bản,
nói
rằng
Trung
Hoa
và
Hàn
Quốc
là
thủy
tổ
của
văn
hóa
và
PG
Nhật
Bản,
và
mỗi
tông
phái
PG
tại
Nhật
đều
có
sự
thừa
hưởng
những
giáo
lý
vi
diệu
từ
hai
quốc
gia
này.
Trong
bài
khai
mạc
cũng
nhấn
mạnh
đến
lời
sám
hối
cho
những
hành
động
độc
ác
mà
người
Nhật
đã
gây
ra
cho
người
Hoa
và
Triều
Tiên
trong
chiến
tranh.
HT.
Nakamura
cũng
phát
nguyện
rằng
sẽ
quyết
tâm
làm
việc
để
mở
rộng
và
làm
lớn
mạnh
mối
quan
hệ
giữa
PG
Nhật
và
hai
quốc
gia
nói
trên.
Lời
phát
nguyện
của
Hòa
thượng
Nakamura
là
lập
lại
lời
của
Hòa
thượng
Song
Hyunsub,
trưởng
đoàn
PG
Nam
Hàn,
người
từng
nhấn
mạnh
rằng
điều
kiện
ban
đầu
của
ba
nước
phải
có
những
bước
can
đảm
để
vượt
qua
những
rào
cản
của
chính
trị
và
ý
thức
hệ
bằng
những
di
sản
vô
giá
của
PG
Đại
Thừa;
đẩy
mạnh
tinh
thần
tương
thân
và
hợp
tác
giữa
ba
nước.
Tất
cả
mọi
Phật
tử
phải
nỗ
lực
để
trở
thành
những
người
có
khả
năng
lấp
bằng
những
hố
sâu
bất
công
của
xã
hội.
Ngài
cũng
khuyên
người
Phật
tử
nên
quán
sát
mọi
sự
vật
hiện
tượng
qua
ánh
sáng
của
duyên
khởi
và
hành
xử
mọi
việc
ở
đời
qua
Bồ
Tát
hạnh
(Bodhisattva
activitties).
Ý
nghĩa
duyên
khởi
cũng
được
nhắc
đến
trong
bài
tham
luận
của
Hòa
thượng
Ryushu
Takai,
chủ
tịch
Liên
Đoàn
PG
Nhật
Bản
(The
Japan
Buddhist
Federation)
và
bài
phát
biểu
của
Hòa
thượng
Bang
Jee
Ha,
Hiệu
trưởng
đại
học
PG
Chung
Ang
Sangha
ở
Seoul.
HT
Takai
đã
gởi
đến
đại
hội
lòng
tự
tin
rằng
giáo
lý
duyên
khởi
sẽ
là
nguyên
tắc
dẫn
đường
cho
những
hoạt
động
hòa
bình
và
bảo
vệ
môi
sinh.
Có
chín
bài
tham
luận
được
đọc
sau
diễn
văn
khai
mạc.
Đặc
biệt
có
bài
phát
biểu
của
Sư
cô
Shih
Dazhi,
phó
chủ
tịch
Hội
PG
tỉnh
Hồ
Nam,
Trung
Hoa.
Bà
nói
rằng
phát
triển
tâm
linh
phụ
nữ
qua
tín
ngưỡng
PG
là
yếu
tố
quan
trọng
trong
tiến
trình
phát
triển
xã
hội.
Ngày
thứ
hai,
đại
hội
dời
đến
Nara
(Kyoto
và
Nara
là
hai
thành
phố
lịch
sử
có
mối
quan
hệ
chặt
chẽ
giữa
Trung
Hoa
và
Hàn
quốc),
các
đại
biểu
tham
gia
một
đại
lễ
cầu
nguyện
hòa
bình
cho
thế
giới
tại
chánh
điện
chùa
Đông
Đại
(Todai-ji).
Mở
đầu
là
nhạc
lễ
PG
truyền
thống
của
ba
quốc
gia,
tiếp
đó,
đại
diện
PG
ba
nước
đọc
to
những
bài
cầu
nguyện
theo
tiếng
mẹ
đẽ.
Sau
cùng,
tất
cả
các
đại
biểu
đồng
tụng
bài
Bát
Nhã
Tâm
Kinh
(The
Heart
of
Wisdom
Sutra)
và
bài
hồi
hướng
công
đức.
Trong
ngày
bế
mạc
đại
hội
tại
một
sảnh
đường
gần
chùa
Đông
Đại,
các
đại
biểu
đông
nhất
trí
với
bản
Nghị
quyết
Đại
hội.
Bản
Nghị
quyết
thừa
nhận
rằng
nhu
cầu
học
hỏi
kinh
nghiệm
buồn
bã
từ
chiến
tranh
giữa
Nhật-Hoa
và
Hàn
quốc
là
cần
thiết
để
Phật
tử
trong
ba
nước
Đông
Á
này
có
trách
nhiệm
hàn
gắn
lại
sự
đổ
vỡ,
chia
rẽ
trong
quá
khứ,
để
mang
lại
sự
bình
yên
và
ổn
định
cho
khu
vực
và
thế
giới.
Theo
DHARMA
WORLD
tháng
1
&
2
năm
1998