-
Bố ơi, con nhớ bà, con
muốn bố dắt con đi thăm bà.
Tiếng nói của Ái, đứa con gái duy nhất của
Thương đã quen thuộc với chàng, nhưng vẫn làm cho chàng chua xót không
nguôi từ nhiều tháng nay. Chàng nhỏ nhẹ dỗ con:
-
Bố con mình vừa mới đi
thăm bà chủ nhật vừa rồi cơ mà, hôm nay mới có thứ … à mà thứ mấy vậy con
?
-
Dạ thưa bố, thứ Tư ạ.
-
Ồ, mới có thứ Tư hà, sao
mình lại đi thăm bà.?
-
Chủ nhật trước, Bố có hứa
với bà là sẽ vào thăm bà ngày hôm nay cơ mà, sao bây giờ bố lại nói là
mới thăm bà, sao bố mau quên thế ?
Thương hơi mắc cở ngượng ngùng khi bị đưá
con gái rượu "sửa lưng" mình như thế. Nhìn sâu vào mắt con, Thương thấy
càng lớn, con gái mình càng giống mẹ từ gương mặt, cử chỉ, lời ăn tiếng
nói đến cách đi đứng và nhất là tính nếp cứng rắn, đâu ra đó chứ không có
lem nhem, nửa nạc, nửa mỡ. Ái năm nay đã sáu tuổi thông minh, hiểu
biết hơn người vì từ nhỏ đến lớn được mẹ chàng dạy dỗ từng ly từng tí một.
Chàng ôm con vào lòng giải thích:
-
Con trách bố như thế là
oan uổng cho bố đấy nhé,bố cũng nhớ bà như con vậy và cũng muốn đi thăm.
Nhưng con thấy đó, nhà cửa bề bộn bố còn phải dọn dẹp và con nấu cơm rồi
đi đón mẹ nữa chứ ….Mong con hiểu cho bố …
-
Con hiểu cho bố ? vậy ai
hiểu và thương con đây ? bố không đi là tại vì lần trước hai bố con mình
đi thăm bà, đón mẹ trễ nên mẹ không vui nên giờ bố sợ mẹ nên bố không chịu
đi nữa ….
-
Bố xin con hiểu cho bố mà
thương bố và đừng trách gì bố …
Thương đau khổ quỳ xuống nói với con như
một lời cầu khẩn van xin vớí chính mẹ chàng. Ái quàng tay qua cổ chàng và
ôm chàng dụi mặt vào ngực chàng để tìm một mùi thơm quen thuộc nơi bà nội.
Ôm xong, cô bé giao hẹn với bố:
-
Không đi thăm bà cũng
được, nhưng chiều nào cũng vậy, đi học về, con không có ai chơi và nói
chuyện với con cả nên bây giờ bố phải kể chuyện cho con nghe đi.
Thương hơi nhíu mày vì lời đòi hỏi hơi quá
đáng của con, là người Việt, lại sống trong gia đình nề nếp gia phong,
được mẹ giáo huấn từ lúc nhỏ là con cái không được đòi hỏi quá đáng từ
người lớn. Bây giờ, con chàng lại đòi như thế thì từ đâu ra đây ? Nhưng ở
xã hội này thì khác rồi, lối suy nghĩ, cách giáo dục khác hơn ở Việt Nam
nên chàng không chấp chặt được. Chàng ôn tồn hỏi con:
-
Tại sao con muốn biết về
đời sống của bố làm gì vậy ?
-
Dạ tại vì đã đến phiên
con phải nói cho cả lớp nghe về con và gia đình, bạn con đưá nào cũng nói
rành rẽ về gia đình nó. Còn con,chẳng biết gì cả.
Thương chợt hiểu tâm trạng của con nên
thông cảm liền. Ái là con gái nên gần gủi với chàng hơn Thúy vợ chàng vì
chàng cưng chìu con đủ điều, không như Thúy không thích con nít nên không
chìu con, chỉ vì chàng nên mới sanh cho chàng một đứa con, duy chỉ một
thôi. Thúy đẹp, lại thích làm ăn, giao dịch nên không có thì giờ gần gũi
con, tất cả mọi chuyện đều phó mặc cho chàng và bà nội trông lo. Còn
chàng, khi vượt biển sang đây đi làm công nhân ở hãng xe hơi liền để có
tiền gửi về nuôi mẹ ở Việt Nam, tối thì cố gắng đi học Anh Văn cho đỡ "ngu
dốt" và có chút vốn để đi học lại, nói vậy thôi chứ anh đã học Anh Văn từ
bên nhà. Sau đó, Thương làm đơn bảo lãnh mẹ sang đây nên bỏ ý định đi học
toàn thời gian. Khi mẹ sang đây, bà đã khuyến khích anh đi học lại vào ban
đêm để có chút văn bằng, cũng nhờ mẹ mà nay anh mới có được việc làm thoải
mái hơn. Anh đã quen Thúy ở lớp học Anh Văn và lấy nhau trước khi mẹ chàng
sang đây. Thúy làm thư ký cho một trung tâm y tế, công việc giấy tờ bề
bộn nên tuy thương con nhưng không có nhiều thì giờ dành cho Ái. Nhiều
lần, chàng cũng buồn lắm, nhất là từ khi mẹ chàng sang đây, không có ngày
nào là không có chuyện. Thúy đi vượt biển từ khi còn bé, và sống với gia
đình bảo trợ Úc nên không được ai dạy dỗ theo nề nếp người Việt, đã ít
nhiều bị nền văn hoá bản xứ ảnh hưởng đến cuộc sống thường nhật. Nàng quan
niệm là ở đây không có chuyện mẹ chồng ở với nàng dâu. Già thì nên vào nhà
dưỡng lão mà sống, đừng làm phiền đến hạnh phúc con cái. Nhưng nàng quên
một điều người già là cây cổ thụ che mát đàn con cháu, còn là nơi vững
chắc cho con cháu nương dựa tinh thần. Trước khi mẹ chàng sang đây, Ái
được gần sáu tháng, Thúy đã đưa Ái vào nhà trẻ để nàng tiếp tục đi làm
trước sự phản đối của Thương. Khi mẹ chàng sang, Thúy liền để Ái ở nhà cho
mẹ giữ, cũng trước sự phản đối của Thương. Chàng cảm thầy mình như một
chiếc bóng lu mờ trước người vợ trẻ đẹp. Mẹ chàng, buồn lắm nhưng đã lỡ
sang đây rồi, biết làm sao hơn ? Tiến bạc thì có mà phải chờ hai năm
nữa, con thì chỉ có một mình Thương. Cuộc đời bà, từ khi chồng mất khi
còn trẻ đẹp, đã không bước thêm một bước nữa vì hạnh phúc của Thương. Bây
giờ, chẳng còn gì cả trên đời ngoài Thương, thì bà có ở nhà giữ Ái, giúp
thêm cho hai vợ chồng chúng nó đỡ tiền gửi, vì bà cứ nghĩ là sang đây ăn
bám vợ chồng Thương. Bà còn trồng thêm vài luống rau để ăn mà đỡ tiền chợ
và có khi ăn trưa. Bà ăn chay trường từ khi chồng chết nên thích rau luộc,
đâu ai chở đi tiệm Tàu mua vào buổi trưa, chỉ cần ra vườn nhổ là xong
ngay. Thương đang nhớ mẹ quay quắt thì Ái cắt ngang dòng tư tưởng …
-
Bố ơi, tại sao con tên Ái
vậy ? tên này tụi nó cứ nhái là "I" (tôi) với con hoài hà .
-
Ái là tên của bố và bà
đặt cho cho con, vì bố yêu con quá và cũng vì bố tên Thương.
-
Sao bố lại tên Thương vậy
?
-
Cái con bé này hỏi bố chi
chuyện củ tỉ lông nheo thế …,Bố
không phải tên Thương mà tên Tương, vì
ông nội con tên Thân nên đặt theo câu "tương thân, tương ái". Nhưng bà nội
con thương bố nhiều lắm, nên lén ông nội đổi tên bố thành Thương thay vì
Tương nghe như nước tương, xì dầu mà bà nội hay ăn đó.
-
"tương thân, tương ái" là
sao vậy bố ?
-
Là mình phải thương tất
cả mọi người như thương chính bản thân con đó mà, con cũng nên như thế con
nhé, vì con tên là Ái mà.
-
Bố ơi, con nhớ bà quá hà,
sao bố không thương con, lại đem bà vào nhà dưỡng lão để bà xa con vậy bố
? bây giờ, đâu còn ai đưa con đi chùa lễ Phật nữa..
-
Hả!!! cái gì!!!! con và
bà đì chùa bằng xe buýt à ?
-
Dạ, dạ …. dạ dạ chỉ vài
lần thôi, vì con đòi đi mà ….con nhớ chùa, nhớ bà ….
-
Thôi được rồi, đừng nói
nữa, bố sẽ đưa con đi mà, chủ nhật này bố sẽ đưa con và bà đi chùa, chịu
chưa ?.
-
Bố chỉ hứa xuông thôi, bố
còn phải lo cho mẹ đủ thứ.
-
Con ranh này, mày cứ bắt
chẹt bố hoài …
Thương hết hồn khi nghe những lời trách
móc ấy thốt ra từ một đứa trẻ sáu tuổi. Ðừng tưởng là con nít không biết
gì, Thương thẫn thờ nghĩ rằng trong bất cứ nơi nào có ba người, thế nào
cũng có một người bị thiệt thòi mà trong gia đình Thương, người đó là Ái
khi vợ chồng chàng gặp nhau. Vì vậy mà Ái khắng khít với mẹ chàng hơn và
ngược lại, một già, một trẻ là hạp nhất. Chẳng thế mà có câu: "già có bát
canh, trẻ có manh áo mới".
Sau hai năm, mẹ chàng có tiền trợ cấp, Ái
cũng đã lớn, Thúy đề nghị đưa Ái đi vườn trẻ Mẫu Giáo, còn mẹ Thương thì
nàng âm thầm tìm nhà già cho bà dọn ra, khi nói ra ý định ấy với Thương,
chàng chống đối kịch liệt và gây ra cuộc cãi vã không hàn gắn nổi. Mẹ
Thương hiểu chuyện, nên đồng ý dọn ra ngoài trả lại tự do cho hai vợ chồng
nhưng Thương không chịu, anh nói: "Mẹ thì con chỉ có mình mẹ, không tìm
đâu ra được, còn vợ ư ? Tìm đâu mà chẳng được ?". Thúy nghe vậy, tự ái
giận chồng, khóc tức tưởi, đem Ái bỏ nhà đi đến nhà bạn thân ở. Rời nhà
không lâu, Ái nhớ bố, nhớ bà khóc nèo nẹo làm Thúy càng khổ. Hơn thế nữa,
ăn nhờ ở đậu nhà bạn lâu quá cũng kỳ. Bây giờ, Thúy mới thấy mái ấm gia
đình là quí và nhớ Thương. Thật ra, Thúy rất là thương yêu Thương nên ích
kỷ không muốn xan xẻ tình yêu của Thương cho ai. Khi Ái ra đời, Thương đã
bớt thương Thúy (nàng nghĩ theo lối sống dân Tây Phương) mà dành cho Ái.
Chưa hết buồn thì mẹ Thương lại qua, bà theo xưa và khó khăn quá làm Thúy
sợ hãi. Thúy cảm thấy mình là kẻ dư thừa trong nhà nên nội kết càng ngày
càng lớn chứ thật ra, Thúy cũng thương mến mẹ Thương vô ngần.
Cháu nhớ bà thì bà cũng nhớ cháu chứ, mẹ
Thương đã nhớ Ái thì Thương càng nhớ nhiều hơn nữa. Nhà trống vắng, không
có tiếng trẻ nít bi bô đùa giởn, ngày nào đi làm về, hai mẹ con cũng nhìn
nhau, ăn trong im lặng. Cơm xong, mẹ Thương dọn dẹp, còn Thương thì ngã
người trên ghế bành, chán chường, thở dài thườn thượt xem truyền hình, hút
thuốc. Biết con nhớ vợ con nên bà đã bao lần bảo con đón vợ về nhưng
Thương cứng rắn không chịu đón. Một hôm, bà lén Thương đi tìm Thúy ở sở
làm, đưa con dâu về và cháu về. đi lâu đã chán, nhớ nhà, Thúy theo bà về
liền.
Thế rồi cuộc sống yên tĩnh, hạnh phúc
trong vài năm thì bỗng nhiên bà lâm bịnh. Thương nhớ rất rõ, một buổi sáng
mùa đông nọ, đưa cháu đi học xong, bà ra tiệm tàu mua chút thức ăn để về
làm cơm chiều thì bà bỗng bị xây xẩm mặt mày và ngã khuỵu giữa khu thương
mại.Cũng may là bà có giấy tờ nên cảnh sát báo cho Thương vào nhà thương
thăm bà.
Sau lần ấy, Thương không cho bà đưa đón
cháu nữa mà chỉ ở nhà, bà buồn nhiều vì cảm thấy mình đã vô ích. Một ngày
dài đăng đẵng ở nhà nấu cơm chờ con cháu vế ăn thì chán quá, bà liền quyết
định vào chùa công quả sau thời công phu khuya và Tịnh Ðộ. Bà tự nhủ khi
nào gần đến giờ nấu cơm thì mình đáp xe buýt về cũng được, tụi nó đâu có
biết mình đi chùa. Vợ chồng Thương không ngăn cấm bà đi chùa, nhưng vì nhà
xa chùa nên khuyên bà chờ cuối tuần chở bà đi vào đấy sinh hoạt rồi chiều
đón về chứ đi xe buýt thì nhiêu khê lắm. Hôm ấy, trời gió lộng, mưa rào,
từ trạm xe buýt vào nhà, bà phải đi bộ một khoảng đường dài, bị mắc mưa,
gió lạnh, bà cứ đi phăng phăng để kịp giờ về nhà nấu cơm, bà đã bị cảm
nặng. Về đến nhà, bà mau mau vo gạo, bắt bếp lên nấu cơm, luộc rau muống,
đậu hủ chiên giòn, đậu bắp kho chao và còn đặc biệt làm cho Ái món chả
trứng đúc nấm tươi nữa kìa. Từ khi bà sang đây, vợ chồng Thương bớt ăn
thịt cá và ăn chay thương hơn cho bà đỡ nấu. Họ có thể mua thêm xá xíu gà
quay, nhưng Thúy thì ăn cữ cho ốm, Thương và Ái thì gần bà nên cũng thích
ăn chay, hơn nữa, thức ăn chay của bà nêm nếm sao mà ngon tuyệt vời dù rất
đon sơ. Có một bà bạn hỏi thì bà chỉ cười trả lời: "chị cứ niệm Phật khi
nấu ăn và chú nguyện vào đấy thì ngon ngay". Ðang nấu cơm, bỗng một cơn
gió lộng thổi vào, bà lại xây xẩm mặt và ngã quỵ. Nồi cơm chưa bớt lửa,
chảo dầu chưa sôi tất cả chờ đợi bà bớt lửa đã thành than, chuông báo động
kêu ầm ỉ. May thay, Thương về nhà kịp thời để kêu cấp cứu đưa mẹ vào bịnh
viện, cũng may là chưa cháy nhà.!!!!
Thương buộc lòng phải đưa mẹ vào nhà dưỡng
lão cho dù mẹ chàng có khóc lóc, năn nỉ cách nào đi nữa để được ở lại với
gia đình. Già rồi, bà sợ đủ thứ, nhất là không biết tiếng bản xứ thì làm
sao nói và nghe được, thà chết còn hơn là vào đấy. Tim chàng se thắt lại
mỗi khi nghĩ đến mẹ, nhưng chàng nghĩ khác, thà lo cho mẹ như thế thì còn
gặp mẹ lúc nào cũng được, chứ để mẹ ở nhà, có ngày mẹ chết cháy trong nhà
hay bị tai nạn xe hơi giữa đường. Ðang suy nghĩ mông lung về mẹ thì Thương
chợt ngửi thấy mùi nhang trầm thơm ngát từ phòng mẹ bay ra. Nhìn quanh
quất, không thấy Ái đâu, chàng liền đi vào phòng mẹ. Phòng mẹ chàng, nệm
gối thẳng băng không một nếp nhăn vì không ai nằm . Ðến bên tủ, mở cửa ra,
tủ trống trơn, đồ vật của mẹ, không còn lại gì cả ngoài tượng Bồ Tát Quán
Thế Âm trên kệ sách mà bà đã cho Ái. Tất cả đều trống vắng ngay cả có sự
hiện diện cuả Ái đứng trước tượng chắp tay khấn vái, một làn khói trắng
bay quyện vào người Thương nhắc chàng trở về thực tại qua hai hàng nước
mắt. Chàng nghẹn ngào mắng yêu con:
-
Ấy chết, sao con lại dám đánh diêm quẹt đốt nhang thế, rủi phỏng
hay cháy nhà làm sao.
-
Con ngày nào mà không đốt nhang cúng Phật dùm bà khi bà còn ở nhà.
Bà đã dạy con đốt nhang, lễ Phật và niệm Phật nữa a. Bố ơi, con nhớ bà
…Con mà biết đường đi, con sẽ đi thăm bà một mình, con không thèm năn nỉ
bố nữa đâu.
-
Ừ thì bây giờ bố con mình đi thăm bà nhé. Con ơi, bố cũng nhớ bà.
Nhà cửa từ ngày mẹ đi trở nên bề bộn vì
không ai dọn, cơm nước thì lỏng chỏng, bữa đói bữa no vì nhiều lúc chàng
làm thêm giờ. Ái ở trường hôm về sớm, về trể vì không dám để Ái một mình ở
nhà. Ðã nhiều lần chàng bảo Thúy làm bớt giờ để có thì giờ lo giáo dục Ái
nhưng Thúy không chịu. Chàng nghĩ đâu thể nào dựa mãi vào mẹ và để mẹ làm
đủ thứ việc nhà trông không đẹp tí nào cả. Ngày xưa, khi mẹ còn ở nhà, đi
làm về, là mẹ đưa cho Thương một ly thạch nước đường, mẹ biết Thương và
Thúy thích món này, và còn an ủi: " ở đây không có hoa Nhài, mẹ dùng đỡ
hoa Bưởi con nhé". Còn Ái, thì bà làm bánh kem cho Ái ăn chơi để chờ mẹ về
là có cơm nóng hổi. Ái quanh quẩn, quấn quít bên bà không rời nữa bước.
Thương nhắc điện thoại gọi cho Thúy:
-
Thúy à, anh và con đi thăm mẹ em nhé, em chịu khó đón xe buýt về
nha.
-
Thế anh đã nấu cơm và dọn dẹp nhà cửa chưa?
-
Chưa, em tìm cái gì ăn tối đỡ đi, hôm nay nhà bếp đóng cửa.
-
Anh cũng vậy nhé, nhớ mặc áo ấm vào cho Ái và tìm món gì ngon cho
con ăn. Anh xem mẹ có cần gì thì mua thêm cho mẹ anh nhé, nhất là áo ấm và
thức ăn chay, xem nhà có muối mè không thì đem vaò, mẹ thích muối mè lắm
đấy.
Thương đến viện dưởng lão thì trời đã nhá
nhem tối, trời mùa đông tháng bảy ở Úc châu là thế đó, Ðông chí mà (ngày
ngắn, đêm dài). Bước vào cổng, chàng đã thấy thoáng hiện mẹ chàng ngồi bất
động trên ghế đá, dưới cây Ngô Ðồng trong dáng điệu chờ đợi nhưng vẫn an
nhàn thư thái. Ái mừng rỡ chạy vừa chạy đến vừa reo hò phá tan sự yên
tĩnh:
-
Bà ơi bà, Bố cháu và cháu
đến thăm bà này.
Ái chạy đến xà vào lòng bà và hôn chùn
chụt vào hai gò má nhăn nheo. Thương chậm rãi đến bên mẹ, ngồi xuống bên
cạnh, nắm lấy bàn tay lạnh buốt, run rẩy của mẹ :
-
Trời rét mướt thế này mà
mẹ ngồi đây làm gì thế ? sao mẹ không về phòng nghỉ ngơi cho khoẻ.
Dưới ánh trăng rằm, Thương nhìn thấy long
lanh hai giọt lệ lăn từ từ xuống gò má hóp, mẹ đã gầy đi nhiều từ khi vào
đây. Mẹ Thương nắm chặt lấy tay chàng như đã bớt sợ hãi rồi đáp:
-
Mẹ tưởng con và cháu sẽ
không đến nữa chứ, mẹ đã ngồi đây chờ con từ chiều đến giờ. Mọi khi con
đến đúng giờ lắm mà, sao hôm nay có chuyện gì mà đến trễ thế.
-
Dạ …..Mẹ đã dùng cơm tối
chưa ạ ?
-
Chưa, mà trễ giờ ăn rồi,
mẹ cũng không thiết gì ăn uống, đồ Úc mẹ ăn không được.
Thương hối hận tràn ngập vì đâu có định đi
thăm mẹ, chẳng biết trả lời mẹ ra sao, nếu ta không đi thăm mẹ hôm nay thì
mẹ sẽ ngồi chờ ta đến khi nào? đến giữa đêm chăng? Ta thật là tệ với mẹ ,
ta không thể để mẹ ở đây thêm một giờ phút nào nữa, ta phải đưa mẹ khỏi
nơi đây ngay bây giờ càng sớm càng tốt. Ái đã ngủ quên trong lòng bà.
Chàng quyết định dứt khoát như thế rồi thì chuyện gì sẽ tính sau, đỡ Ái
trong lòng mẹ, chàng dắt mẹ đứng lến rối tuyên bố:
-
Con và mẹ về phòng thu
dọn hành lý rồi con sẽ đưa mẹ về nhà luôn..
-
Con nói gì mẹ không hiểu.
-
Con không muốn mẹ xa con
nữa, con sẽ đưa mẹ về nhà ở với chúng con như xưa.
-
Có thật vậy không con ?
mẹ có nằm mơ không vậy ? mẹ nhớ nhà, nhớ chúng con lắm. Mẹ thèm khát một
mái ấm gia đình, trong đó có con có cháu bên cạnh mẹ,con đừng để mẹ quạnh
hiu mòn mõi nơi đây chờ để rồi con không đến, con nhé. Mẹ sợ cô đơn lắm
con à.
Ðây là lần thứ nhì, Thương thấy mẹ khóc và
sợ hãi, lần đầu khi bố Thương chết, mẹ chỉ khóc thầm lặng chứ không nức nở
như hôm nay. Mẹ Thương nói rất ít, thế mà bây giờ, mẹ nói nhiều, nhiều quá
để vơi bớt nỗi niềm thương nhớ, lo ấu. Chàng đâm hoảng sợ khi nghĩ rằng
nếu để mẹ nơi đây, bà sẽ chết lần mòn vì cô đơn, sợ sệt và thương nhớ. Mẹ
đã hy sinh quá nhiều cho ta, mà ta chưa đền đáp được gì, còn định giết
chết mẹ lần mòn nơi này. Thương sung sướng dọn đồ đạc của mẹ về nhà như
ngày nào đã đón mẹ từ Việt Nam sang, rồi đưa từ phi trường về nhà trong
niềm hân hoan gia đình xum họp, lần này chàng còn vui hơn lần trước. Ngày
mai, chàng sẽ diện thoại lên văn phòng trả lại phòng để những người chờ
đợi trong danh sách có phòng ở, họ cần phòng này hơn mẹ chàng.
Mùa Vu lan năm nay, một biến cố thật lớn
lại đến trong đời Thương, biến cố trọng đại này làm cho Thương hoan hỉ và
an lạc chứ không đau khổ, bứt rứt như lần trước mặc dù cũng buồn khi mẹ
không còn ở với gia đình Thương nữa. Gia đình chàng về chùa từ sáng sớm để
lo trưng đèn hoa nơi các bàn thờ cho trang nghiêm cho dịp lễ thế phát và
quy y, mẹ chàng đã phát nguyện xuất gia, Thúy và Ái sẽ quy y Tam Bảo, còn
chàng ư ? Ðã theo mẹ quy y từ khi cha mất. Nếu việc xảy ra như thế thì
chàng đã đưa mẹ về chùa xuất gia trước đó rồi, sao mẹ chàng lại không nói
sớm chứ ? Ðể mẹ phải chịu buồn tủi và cô đơn như thế trong nơi xa lạ,
chàng thật hối tiếc nhưng chàng không ác ý với mẹ tí nào cả. Chàng nghĩ
biết đâu, mẹ xuất gia vì sợ chàng đổi ý, lại đưa bà vào lại viện dưởng lão
lần thứ nhì thì chết mất, thôi thì về chùa xuất gia, có Tăng Ni và nhiều
Phật tử, nói tiếng Việt cũng dễ thông cảm. Riêng mẹ chàng, bà nghĩ khác, ở
viện dưỡng lão, mẹ chàng đã chợt thoát ngộ chân lý: "Ái biệt ly khổ, cầu
bất đắc khổ" mà chọn con đường nhưng chưa tiện nói với chàng. Bà cảm thấy
đã già, đủ bổn phận với con cháu rồi, nên bà mong mõi nương bóng mát từ bi
nơi cửa Phật, về trú ngụ nơi cảnh già lam. Ngày ngày bà còn nghe được câu
kinh, tiếng kệ và nhất là làm công quả ở chùa. Như thế bà cảm thấy còn ích
lợi gấp mấy chục lần hơn là ở cái nơi lạnh lẽo, xa lạ, suốt ngày chẳng
biết làm gì ngoài niệm Phật và chờ con cháu đến thăm, lỡ nó bận việc gì
không đến được thì lại buồn tủi cả ngày hôm sau.
(Mùa Vu Lan 2003- PL
2547)
--- o0o ---
Cập nhật ngày: 01-08-2003