Trang tiếng Việt

 Trang Nhà Quảng Đức

Trang tiếng Anh

Thơ Văn Phật Giáo


...... ... .

 

 

           

 XIN CÁM ƠN MẸ
CON LÀ NGƯỜI VIỆT NAM

Cư Sĩ Liên Hoa

Mẹ đi từ lúc là Âu cơ, để làm nên mảnh đất thân yêu nầy. đã bao máu xuơng con người đổ xuống, đã bao tấm lòng chờ đợi, ngóng trông người thân trở về, nhưng trái tim hồng son trẻ còn vang rền nhịp đập chịu đựng, hy sinh. Chiến tranh làm chúng ta trưởng thành, sự chia lìa đau xót làm những đôi bàn tay chúng ta nắm chắc lại. Không ai hiểu Mẹ bằng người Việt Nam. Không ai thương mảnh đất kỳ diệu nầy bằng đôi tay Việt Nam.

Em dù đi xa ngàn dậm, anh dù có khôn lớn làm người, dù tất cả chúng ta có thở không khí hoa thơm, cỏ lạ, nhưng tận trong tâm tưởng, mùi huơng lúa cuả thảo nguyên, đồng bằng của sông Cửu, sông Hồng v.v…vẫn còn tràn dấu màu xanh lúa mạ, làm cho chúng ta trưởng thành, thấm mật ngọt trong nhớ mong tiếng nói ngôn ngữ Việt Nam. Ngạo nghễ thay máu nóng của dòng giống Lạc Hồng! Trên bờ môi trẻ lúc sơ sinh, trên đôi môi già khi rời bỏ cuộc đời, tiếng gọi Việt Nam thân yêu vẫn còn luôn là tiếng nói khởi đầu và cuối cùng. Xin tặng anh, vì anh là người Việt Nam. Xin tặng em, vì trên mái tóc, trên đôi mắt, đôi môi hồng và trên con người, trong tâm hồn em, hương thơm bà Mẹ Việt Nam vẫn còn hơi ấm.

 

XIN CÁM ƠN MẸ,
CON LÀ NGƯỜI VIỆT NAM

 

Như cơn gió bay, cười vang rộn rã

Em từ đâu hỡi, và đi về đâu?

người em gái da vàng

Bàn tay nào của em

những ngón tay mềm mại

ôm kín từng hố bom đạn

ôm vào lòng những lời tha thiết

từng vực sâu cày nát cuộc đời

Đã bao đời còn hằn dấu trái tim mẹ Việt Nam

 

Đôi mắt nào là lời kinh cầu nguyện

Đôi tay nào là giọt thuốc mầu nhiệm

mẹ đã ra đời, từ thuở mẹ là Âu cơ

nên mẹ là tấm lòng, là đôi bàn tay nhỏ bé

là sự thủy chung

là tất cả cuộc đời

bảo bọc chân con vào đời

che chở con làm người

dù bao ngàn gió suơng

dù nắng trầm luân

mẹ vẫn là trái tim non.

 

em là thế đó

bà mẹ Việt là thế đó

rạt rào cõi lòng

nuôi con bao nỗi nhọc nhằn

để con là Việt Nam

để người là Việt Nam

ôm hôn vào trái tim

mảnh đất ngọt ngào

tươi thắm máu con người

đã gục xuống, đã dựng xây  

theo từng chất ngọt phù sa

xanh mầu kỳ diệu

 mảnh đất thân yêu

Hồn thiêng của dòng giống Lạc Hồng

 

Ôi bà Mẹ Việt Nam

bốn ngàn năm qua

muôn ngàn năm tới

những đứa con của Mẹ

vẫn đi vào đời

mãi mãi là người Việt Nam

….

24.06.06

 

TÓC XOÃ ĐƯA HƯƠNG
CẤT CÁNH BAY 

Trong cuộc rong chơi của kiếp người, ta đã reo vang trên vùng trời mênh mông, để thương nhớ và thưởng thức từng thơm của đất trời. Từ hương nồng của mây, hương thơm của gió, của nắng, của mưa, của một ngày đang qua và một ngày đang vươn mình tới, của tình nguời ấm lòng, của giọt nuớc mắt ràn rụa tràn ướt bờ môi, của tiếng cười rạng rở, tạo nên vóc dáng của cuộc lữ. Tất cả màu xanh của đời sống là những chân đang buớc vững vàng trên sự vực dậy sức sống của tâm và chợt giật mình, sao trong ta lại còn nhiều vương vấn? - Phải chăng đó là định mệnh của con người hay đó chỉ giai đoạn cần phải buớc qua để trả hương thơm về với bầu trời…và lắng nghe tiếng con dế nỉ non, ca vang trong khuya vắng còn hồn nhiên như bài ca chiến thắng. Con ve sầu cười đùa trong tình nguời của buổi trưa hè êm dịu và cuộc đời sẽ chỉ là bắt đầu của cuối ngọn thời gian….

 

TÓC XOÃ ĐƯA HUƠNG CẤT CÁNH BAY 

 Sao ta nỡ  bắt mùi huơng
Trong đôi tay bé nhốt từng mây hương
Mở tay hương thoát bay xa
Để hương lan toả, ta - người thảnh thơi.

 05.05.06  ( Trích từ bài “ Chiếc áo cô đơn” ) 

 


TÓC XOÃ
ĐƯA HUƠNG CẤT CÁNH BAY 

Trong cuộc rong chơi của kiếp người, ta đã reo vang trên vùng trời mênh mông, để thương nhớ và thưởng thức từng thơm của đất trời. Từ hương nồng của mây, hương thơm của gió, của nắng, của mưa, của một ngày đang qua và một ngày đang vươn mình tới, của tình nguời ấm lòng, của giọt nuớc mắt ràn rụa tràn ướt bờ môi, của tiếng cười rạng rở, tạo nên vóc dáng của cuộc lữ. Tất cả màu xanh của đời sống là những chân đang buớc vững vàng trên sự vực dậy sức sống của tâm và chợt giật mình, sao trong ta lại còn nhiều vương vấn? - Phải chăng đó là định mệnh của con người hay đó chỉ giai đoạn cần phải buớc qua để trả hương thơm về với bầu trời…và lắng nghe tiếng con dế nỉ non, ca vang trong khuya vắng còn hồn nhiên như bài ca chiến thắng. Con ve sầu cười đùa trong tình nguời của buổi trưa hè êm dịu và cuộc đời sẽ chỉ là bắt đầu của cuối ngọn thời gian….

 

TÓC XOÃ ĐƯA HƯƠNG CẤT CÁNH BAY 

 

Sao ta nỡ  bắt mùi huơng
Trong đôi tay bé nhốt từng mây hương
Mở tay hương thoát bay xa
Để hương lan toả, ta - người thảnh thơi.

 05.05.06  ( Trích từ bài “ Chiếc áo cô đơn” ) 

 

 

---o0o---

Vi tính: Bảo Vương - Bảo Lân

Cập nhật: 01-06-2006

 


Webmaster:quangduc@quangduc.com

Trở về Thư Mục Thơ Văn

Đầu trang

 

Biên tập nội dung: Tỳ Kheo Thích Nguyên Tạng
Xin gởi bài mới và ý kiến đóng góp cho Trang Nhà qua địa chỉ: quangduc@tpg.com.au
Địa chỉ gởi thư: Tu Viện Quảng Đức, 105 Lynch Road, Fawkner, Vic. 3060. Tel: 61. 03. 9357 3544