Trang tiếng Việt

 Trang Nhà Quảng Đức

Trang tiếng Anh

Thơ Văn Phật Giáo


......... .

 
 

THẾ TÔN CA

Tâm Nhiên

 --- o0o --- 

  

Chương 1  ^

 

TỪ ÐẠI SỰ NHÂN DUYÊN

 

Như bài thơ quá nhiệm mầu

Viết hoài không hết nghĩa sâu thẳm vờn

Là cuộc đời Ðức Thế Tôn

Vẫn thường hiện hữu trong hồn Tâm Linh

Bài thơ bát ngát thâm tình

Thương yêu thập loại chúng sinh đậm đà

Yêu thương dậy khúc trường ca

Ba nghìn thế giới cùng hòa điệu vui

Bài thơ cảm hóa con người

Từ muôn thuở đến muôn nơi vô vàn

Về khai thị cõi nhân gian

Biết như thật tánh thấy toàn thể Tâm

Tâm và Tánh ánh nguyệt rằm

Ngời muôn nẻo chiếu tận thăm thẳm miền

Bài thơi Ðại Sự Nhân Duyên

Chuyển tam thế mộng qua huyền diệu quê

Tùy căn cơ nhiếp dẫn về

Cố hương vĩnh cửu hết mê vọng lầm

Bài thơ chỉ một chữ Tâm

Mà vô lượng nghĩa khơi mầm sống lên

Khởi đi từ ý tưởng nền

Mở ra ruột đất trời mênh mông hồng

Bài thơ chỉ một chữ Không

Mà trùm vũ trụ giữa lòng bao la

Hòa điệu dụng với Ðang Là

Với bao hạnh nguyện thiết tha giúp đời

Viết làm sao hết chao ơi!

Trang mây trắng lặng tỏ lời lung linh

Bài thơ chỉ một chữ Tình

Thương vô phân biệt yêu minh mẫn cùng

Như lòng biển cả bao dung

Chứa muôn rác rến lạ lung vẫn xanh

Tình thương yêu suốt ngọn ngành

Muôn loài vạn vật chẳng ranh giới gì

Bài thơ Ðại Trí Ðại Bi

Chỉ ra mộng thực những kỳ diệu kia

Mối giềng của hợp tan lìa

Từ bao nghiệp thức mà chia ly rồi

Và mối giềng chuyện ngược xuôi

Ba đời sáu nẻo luân hồi lang thang

Từ đây dứt nỗi bang hoàng

Tan nghìn thu vỡ niềm hoang mang rờn

Tàn lạnh lẽo rụng héo hon

Phục hồi sinh lực hết mòn mỏi đau

Ơi bài thơ mở nhiệm mầu

Bất Sanh Bất Diệt thiên thâu cỗi nguồn

Từ bao giờ vẫn luôn luôn

Thường hằng ẩn hiện như luồng gió thiêng

Thổi vèo bay trút muộn phiền

Của bao ảo vọng làm điên đảo lòng

Ðưa người qua bến xanh trong

Tắm nguồn Bát Nhã mát dòng đạo ca

Bài thơ Giải Thoát chan hòa

Khai Tâm mở Tánh vạch ra nghĩa đời

Cùng Thực Tại bước thảnh thơi

Thỏng tay vào giữa đất trời tiêu dao

Trùng trùng duyên khởi xin chào

Hoa Nghiêm pháp giới cười bao la về

Bất cứ đâu cũng là quê

Ðâu không là cõi Bồ Ðề thong dong

Mười phương vẫn một phương Lòng

Hằng hà sa số ở trong tim mình

Một bài thơ Ðại Quang Minh

Từ Im lặng hóa muôn tình tự ra

Như sương khói loãng nhạt nhòa

Vọng ngôn ngữ huyễn mây pha sang ngời

Ngón tay chỉ Mặt Trăng thôi

Lìa tay mới thấy rực ngời Trăng kia

Lấy tay nghệ để chỉ kìa

Cuộc đời Ðức Phật hằng chia sẻ thường

Hào quang sáng tỏa nghìn phương

Nhưng mà giản dị khiêm nhường đến đi

Bài thơ Bất Khả Tư Nghì

Từ vô ngôn thuyết thành thi ca lời

Tất cả do Tâm tạo thôi

Nên đừng chấp thật dù lời Phật ma

Vô sở trụ mới chính là

Vạn năng hoạt dụng cùng tha thiết hồn

Bài thơ siêu việt Thế Tôn

Ðưa người đến chỗ tận nguồn Bất sinh

Tâm bình thì thế giới bình

Muôn sai ngàn biệt đều linh động cười

Là triệt để phá chấp thôi

Chấp Tâm chấp cảnh chấp Trời Ðất kia

Chấp Không chấp Có nọ kìa

Chấp Ngã chấp pháp chấp chia Ðoạn Thường

Mê hay Ngộ chẳng chấp vương

Cũng không chấp thật cõi trường cửu Tâm

Bài thơ Bất Nhị cung cầm

Viên dung Lý Sự hòa âm tuyệt cùng

Ðại đồng Tâm Vũ Trụ chung

Nhất Chân Pháp Giới trùng trùng thiên thâu

Không trụ chấp không mong cầu

Mới là bình đẳng Tấm sâu thẳm này

Bài thơ Bát Nhã là đây

Cười vô phân biệt giữa ngày tháng năm

Giả sinh giả diệt duyên thầm

Vốn là Bất Diệt từ thâm xứ huyền

Chân Như Tự Tánh thường nhiên

Không đi không đến trên miền diệt sinh

Như hoa đốm trổ vô tình

Chỉ vì mắt nhặm thấy sinh diệt mà

Bài thơ mở cõi Người Ta

Mở vòng nghiệp lực chánh tà kéo lôi

Thoát sinh tử vượt luân hồi

Mỗi người quyết định từ nơi đáy lòng

Nơi mình vốn sẵn xanh trong

Mà thành vẩn đục do dòng vọng mê

Vậy nên làm cuộc quay về

Qua bờ Tỉnh Thức là quê hương lành

Con đường mây trắng trời xanh

Thế Tôn còn đợi khởi hành ngay đi

Một Con Người quá lạ kỳ

Cao sang tột đỉnh mà ly viễn rời

Có gì vĩ đại chao ơi!

Ðơn sơ mộc mạc tuyệt vời đẹp thay!

Trải qua bao huyễn mộng đầy

Bao dâu biển vẫn còn đây nhiệm huyền

Cũng vì Ðại Sự Nhân Duyên

Nên về đây vạch ra miền Thiên Thu

Ðưa nhân gian vượt ngục tù

Vượt qua tất cả âm u đoạn trường

Rực ngời tựa ánh Thái Dương

Ði về hóa độ vô lường muôn nơi

Tùy duyên chuyển hóa mọi người

Ngộ Tri Kiến Phật an vui sang bờ

Vỡ đi bọt mộng bèo mơ

Bồng tênh lênh láng trôi bờ ảo tan

Chảy về Mặt Ðất huy hoàng

Long lanh hạnh phúc nghe vang vọng hòa

Hoa Sen ví mỗi chúng ta

Mọc lên lầy lội đục nhòa bùn đen

Hương lòng thanh thoát vẫn hằng

Tỏa loang vạn cố khôn ngăn được nào

Hương thương yêu dịu dàng sao

Trổ thuần nhiên thấm sâu vào tuệ minh

Bài thơ Ðức Phật tặng mình

Ðọc cho vui nhé để sinh động cười

Ngay từng hơi thở đây thôi

Cũng đầy huệ chiếu diệu vời vô tư

Giữa trùng điệp bóng sa mù

Chỉ ra một cõi Tâm Như sẵn chờ

Là nguyên Tánh Giác ban sơ

Vô cùng thực tế tan mờ ám mê

Phá đi ngã chấp nặng nề

Trừ tham ái dục cùng ghê gớm tình

Hết lòng khai thị chúng sinh

Thấy và hiểu suốt nơi mình đấy thôi

Một khi Trí Huệ sáng ngời

Là thênh thang nhập cuộc chơi ta bà

Với nguồn phước lạc bao la

Tràn trề thế giới đại hòa điệu nhau

Phải chăng vô số khổ sầu

Cũng vì chấp ngã quá sâu cứng sì?

Thực ra đâu có ngã chi

Chỉ là ảo tưởng vướng trì kéo luôn

Cuồng quay rồi lại quay cuồng

Sống say chết mộng trong muôn não phiền

Ðiên đảo rồi lại đảo điên

Buộc vào hỗn độn mãi xiềng xích vây

Phải chăng muôn kiếp đọa đày

Làm thân nô lệ chẳng hay chi nào?

Mịt mùng đắm nhiễm chim bao

Tìm vui trong cuộc mộng trào ảo hư

Tha phương lạc nẻo bụi mù

Phù dung rã cánh phù du úa tàn

Kể từ sơ thủy đi hoang

Mang mang tiềm thức trĩu ngàn lo âu

Phải chăng mưa nắng dãi dầu

Lọt lòng ra đã là đau khổ rồi?

Bao nhiêu máu lệ đầy vơi

Là bấy nhiêu chuyện ngậm ngùi hắt hiu

Khăn nào lau sạch lệ nhiều

Áo nào ấm được những điêu đứng rờn?

Thẹn thùng giá áo túi cơm

Về đâu hỡi chiếc linh hồn mỏng manh?

Phải chăng quằn quại cũng đành

Bó tay mặc xác thân tanh hôi này?

Sao mà thảm thiết vậy thay

Tồn sinh một cuộc suốt ngày tháng qua

Làm phong trần khách không nhà

Ngược xuôi đuối mộng đến sa đắm rồi

Sao chưa về gấp đi thôi

Nơi thầm kín nhất hát lời Pháp Thân?

Hãy đứng lên dốc tinh thần

Quyết lòng thâm nhập lẽ chân thật về

Theo chi những thứ tà mê

Khi già bệnh chết đã kề tận bên

Phải chăng sanh tử là nền

Cho ta bừng tỉnh cuộc lênh đênh hoài?

Tỉnh cơn trường mộng trần ai

Nghìn năm chìm đắm lạc loài hỡi ơi!

Gẫm xem  chút phận con người

Phù vân thân xác tàn rơi rụng mù

Sao còn ôm mãi cái ngu

Ngủ vùi tham dục giữa tù ngục say?

Phải chăng niềm khắc khoải này

Là niềm trăn trở loay hoay suốt đời?

Ðến ngày nhắm mắt hắt hơi

Mới hay động đất sụp trời tan hoang

Giật mình sửng sốt kinh hoàng

Trước hư vô chạm hồn oan tử thần

Hỏi đâu là ảo là chân

Một phen quyết liệt vạch trần vô minh

Nhờ Thế Tôn chỉ cho mình

Con đường vượt thoát khỏi sinh tử này

con đường không lộ ô hay

Vô vàn ngoạn mục sẵn bày trong tâm

Chẳng đâu xa phải kiếm tầm

Ngay nơi tàng thức thậm thâm đó mà

Ðại thiền định nhập sâu xa

Sẽ bùng vỡ hiện sơn hà trăng sao

Muôn màu thanh sắc ra vào

Tai nghe mắt thấy chẳng xao động lòng

Trực thấu suốt lẽ Tâm Không

Không là chi hết phiêu bồng tự do

Qua sông chẳng vướng lụy đò

Qua dòng sanh diệt chớ lo mất mình

Vốn là Tâm Phật bất sinh

Từ nơi Bản Thế vô hình thiên lương

Như hư không giữa miên trường

Hiện nhiều diệu dụng cùng thương mến hòa

Cùng thực tại bước vào ra

Mỗi giây phút hiện sáng lòa tự Tâm

Là Bản Lai Diện Mục thầm

Luôn luôn cảm ứng từng thâm ý này

Ðã từ muôn thuở vẹn đầy Nhất Như

Vì hư vọng bủa mịt mù

Phủ trùm lớp lớp nên dư thừa nhiều

Ta dư đủ thứ nhóc nheo

Ðeo mang lỉnh kỉnh bao điều nhục vinh

Gọi là lục dục thất tình

Tham sân si trút điêu linh kinh hoàng

Bởi hoài chấp thật trần gian

Mà sinh vọng tưởng mơ màng viễn vông

Chạy tìm bắt mãi xanh hồng

Trong vòng lẩn quẩn mất công suốt đời

Dã tràng xe cát mà thôi

Tội nghiệp thay những khóc cười xót xa

Cho nên mới có Phật Ðà

Về đây thị hiện chỉ ra đạo mầu

Không từ đâu đến chẳng đâu

Ngay Ðang Là đó bên cầu sông đây

Tột mười phương cõi Tâm này

Thấy mình sẵn đủ trời mây diệu vời

Tâm như biển nước chảy trôi

Pháp giới thì tựa song dồi nhấp nhô

Sóng và nước hòa quyện vào

Không lên hay xuống chẳng cao thấp gì

Dòng đời kia cũng như ri

Cùng Tâm diệu hóa mà tùy theo duyên

Ngộ Tâm lên đỉnh thái huyền

Mê Tâm đọa xuống ngục điên đảo sầu

Bài thơ Ðức Phật cao sâu

Nhằm khai thị ý ban đầu Chơn Tâm

Vạch ra khổ đế mê lầm

Chỉ miền Nguyên Tánh trong thâm xứ này

Hãy quay về với lòng đây

Thấy ra diễm tuyệt hiển bày như nhiên

Là thong dong vô ngại liền

Trước bao đẹp xấu đều yên tịnh cười

Tha hồ nhập cuộc rong chơi

Liễu sinh thoát tử như Trời Ðất kia

Nghìn năm sau trước nọ kìa

Ðâu không là Phật cùng chia sớt tình

Phật là Tuệ Giác quang minh

Ai ai cũng sẵn trong mình không phai

Kẻ hèn hạ bậc thiên tài

Thảy đều bình đẳng chẳng sai biệt gì

Trùng trùng vạn pháp đến đi

Không lấy hay bỏ chỉ tùy duyên thôi

Phật là Tâm của con người

Trở về thưởng thức từng hơi thở này

Tâm bình Tịnh Ðộ là đây

Ngay bây giờ giữa đêm ngày sớm hôm

Rỗng rang hoan hỷ khi làm

Dù trăm công việc chẳng tham chấp gì

Không chấp thật một điều chi

Tự nhiên nhẹ nhõm tức thì thấy nghe

Bình thường Tâm ấy cõi về

Mặc bao ảo hóa chớ mê nhiễm vào

Gá thân mộng mị chiêm bao

Dạo chơi huyễn cảnh mộng vào viễn khơi

Chợt hốt nhiên mộng tan rồi

Cười bùng vỡ mộng thảnh thơi lên bờ

Vội ghi lời mộng thành thơ

Nhắn cho khách mộng thôi chờ đợi chi

Thường xuyên biết được mộng thì

Tỉnh cơn trường mộng đến đi nhẹ hều

Bài thơ lãng đãng phiêu diêu

Qua nghìn cảnh giới muôn chiều xanh trong

Rụng rơi hoa đốm xuống dòng                  

Suối nguồn Diệu Hữu Chơn Không vô lường

Thiên thu vạn đại nghìn phương

Thế Tôn còn đứng bên đường trao cho

Truyền thong điệp mới khôn đò

Ngay đây tự tại tự do tuyệt vời

Ba nghìn năm khói sương ơi!

Nụ cười Phật Tánh vẫn cười xưa sau

Ngữ ngôn là một nhịp cầu

Ðưa thi ca vượt biển dâu sang bờ

Bờ Vô Trú cõi Ban Sơ

Thở cùng mới lạ từng giờ phút qua

Ơi bài thơ mở Ðang Là

Vọng về bất tuyệt thiết tha cúng dường

Chân tình kính tặng mười phương

Thế Tôn Ca - Một bản trường ca dao.

 

 

Chương 2 ^

 

NGƯỜI ÐẾN NHƯ THẾ

 

Từ khai thiên lập địa nào

Ngàn hoang vu động cuốn xao xác nhiều

Biển dâu lớp lớp bao nhiêu

Là bấy nhiêu những bọt bèo thế nhân

Nghìn năm chìm nổi bao lần

Trùng trùng cát bụi phù vân dặm về

Sông dài núi rộng trầm nghe

Tồn sinh vây khốn bốn bề âm u

Lênh đênh vạn kiếp xa mù

Càng đi càng thấy phù du ngợp đầy

Bồng bềnh chết mộng sống say

Vây trong lặn ngụp vũng lầy thịt da

Ơi chao! Khổ lụy ta bà

Kêu gào rát họng khóc la não nùng

Giam trong ngã chấp nấu nung

Tham sân si mãi hãi hung đao binh

Chủ trương ích kỷ riêng mình

Lợi danh chiếm đoạt gây chinh chiến hoài

Thiên binh vạn mã dương oai

Mở mang biên giới nối dài giang sơn

Máu xương đã chất ngất rờn

Ðầy trên mặt đất cứ hơn thua này

Bánh xe lịch sử lăn quay

Cày tim nhân loại nát nhầy vết sâu

Chao ơi! Trời thảm đất sầu

Toàn dân Ấn Ðộ khổ đau lắm rồi

Chiến tranh loạn lạc mãi thôi

Khắp nơi xáo trộn rối bời cả lên

Núi sông quằn quại sóng duyềnh

Cuốn bao bộ lạc bấp bênh tấp bừa

Thuở bấy giờ Ấn Ðộ xưa

Có mười sáu nước chẳng vừa lòng gây

Các tiểu bang xâu xé đầy

Lằn tên mũi kiếm phah thây sa trường

Ngựa hồng bụi cuốn biên cương

Mù trời xâm lấn những cường bạo quân

Dầu sôi lửa bỏng cháy bừng

Ðiệp trùng phục hận không ngưng nộ cuồng

Dập dồn đốt phá rẩy run

Máu nhòa tra tấn lệ buồn thảm rơi

Lương dân lê lết rã rời

Thân ma tàn dại nằm phơi dọc đường

Bút nào tả hết thê lương

Sinh ly tử biệt đoạn trường nhân gian

An hem giành cướp ngai vàng

Tranh quyền chiếm thế mà gian xảo cùng

Nồi da xáo thịt hành hung

Trụy đồi nội loạn nổ bùng ngoại xâm

Tương tàn tương sát giam cầm

Bắt qua nhốt lại trong thâm hiểm niềm

Thượng bất chánh hạ bất nghiêm

Căm thù thủ đoạn cố tìm hại nhau

Gây chi những oán cùng sầu

Hơn thua rồi cũng bể dâu vô thường

Ðược gì dâu túi thịt xương

Mồ hoang ma hú rợn đường tử vong

Hồn oan sát khí ngập đồng

Lẫn sương giá lạnh mù trong sẫm sì

Thì thôi giặc cướp nói chi

Tung hoành nổi dậy khắp ì xèo nơi

Cướp đường cướp phố kêu trời

Xiết bao khổ lụy mờ hơi thở tàn

Não nùng ung nhọt hỗn mang

Phân chia giai cấp thêm ngàn tối tăm

Hành hạ nhau bởi mê lầm

Yếu thua mạnh được cứ xâm chiếm người

Lại thêm tư tưởng chao ơi!

Sáu mươi hai phái rối bời cực đoan

Bất công xã hội lan tràn

Càng nhiều chủ thuyết càng oan khốc nhiều

Sông hồ trằn trọc đăm chiêu

In soi nhật nguyệt tiêu điều xác xao

Giữa mười sáu nước ba đào

Ca Tỳ La Vệ cũng lao đao vờn

Dưới chân Hy Mã Lạp Sơn

Bên sông Hằng nọ sóng rờn siêu nhiên

Bao năm tích tụ u huyền

Nơi đây un đúc khí thiêng liêng ngần

Hồn sông núi động rung ngân

Tiếng lòng thiên cổ vọng thần thái rơi

Xuống trang sử lịch một thời

Thời vua Tịnh Phạn lên ngôi chốn này

Ðức hiền trải rộng lành thay!

Khiến vơi bớt những đọa đày thê lương

Ơn mưa móc xuống dân thường

Dịu nguôi cơn sốt nhiễu nhương sơn hà

Lại thêm hoàng hậu Ma Gia

Ban ân sủng khắp đậm đà bao dung

Dắt người qua cảnh khốn cùng

Dìu yêu thương bước về chung nẻo đời

Mà khôn ngăn hết lệ rơi

Ngoài kia thiên hạ vẫn rời rã đau

Bất công cưỡi cổ đè đầu

Bốn giai cấp dày xéo nhau nghẹn ngào

Bà La Môn nắm quyền cao

Cùng Sát Ðế Lợi cường hào quyền uy

Thủ Ðà La Phệ Xá thì

Cam đành nô lệ chịu bi thảm hoài

Vô danh tiểu tốt nhỏ nhoi

Phải lê lết phận tôi đòi tối tăm

Luôn run rẩy trước hầm hầm

Của phường ác bá mà câm lặng sầu

Giàu nghèo kỳ thị lẫn nhau

Tranh quyền đoạt lợi nát bầu tồn sinh

Bị vùi dập lắm cực hình

Thê lương cho phận cùng đinh xích vòng

Lệ đau trầm thống long đong

Ứa tràn tê tái mãi ròng rã chan

Xót thay huyết nhục tương tàn

Khát khao chờ đợi Thánh Nhân nào về

Cứu đời thoát cảnh lầm mê

Muôn dân trông ngóng dầm dề lệ vương

Hỡi trời cao đấng vô lường

Hãy về khơi suối Tình Thương cho đời

Cung thành lạnh bóng trăng trôi

Ra vào hoàng hậu đứng ngồi đăm chiêu

Vì chưa có đứa con chìu

Chạnh lòng cũng nhuốm cô lieu trĩu buồn

Thốt nhiên một buổi khuya buông

Nằm mơ thấy Bạch Tượng luồn vào thân

Bồi hồi rạo rực xuất thần

Hương trời loang tỏa đầy sân nguyệt lồng

Phải chăng mộng báo điềm mong

Bỗng dưng hoàng hậu chuyển lòng mang thai

Ðêm đêm ra ngắm sao cài

Trên tàng cổ thụ trăng soi mặt hồ

Dạo vườn Thượng Uyển nôn nao

Trúc vàng liễu biếc thì thào điều chi?

Xuân vào Hạ quá ly kỳ

Ðến ngày trọng đại hồi quy quê nhà

Nắng cười dọc bến sông qua

Bướm vờn chim hót bay mà mượt hương

Vẫy tay cây lá ven đường

Ma Gia thư thả ghé phương thảo này

Ồ! Vô Ưu trổ lạ thay

Bàng hoàng nâng cánh hoa đầy tinh anh

Ơi chao! Như gặp phúc lành

Nghìn năm mới ngát hương thanh vô nghì

Thì vừa sanh hạ hài nhi

Ðất trời rung động nghe kỳ diệu ghê

Bên hồ sen trắng cận kề

Tỏa bừng gió quyện cành lê lựu vàng

Lâm Tỳ Ni nhạc trời vang

Trên nghìn cung bậc ngân tràn mông mênh

Rằm tháng Tư dội âm rền

Sơn hà đại địa trăng lên sáng lòa

Sáu trăm hăm mốt năm qua

Trước công nguyên ấy đấy là đản sinh

Càn khôn nhật nguyệt chuyển mình

Rộn rang tấu khúc cung nghinh đón chào

Quần thần tề tựu xôn xao

Công hầu khanh tướng ra vào hân hoan

Ngoài phường phố nhộn nhịp tràn

Linh đình mở tiệc dân gian vui vầy

Trống kèn nô nức mừng say

Tưng bừng múa hát suốt ngày sang đêm

Và trên ngút đỉnh mây duyềnh

A Tư Ðà chợt nghe lênh láng hồn

Rời am chống gậy xuống non

Vô thành xin đoán tướng ròn rã vui

Vua Tịnh Phạn hoan hỷ cười

Cho vời đạo sĩ vào nơi cung đình

Lặng nhìn thái tử nguyên trinh

Ba hai tướng hảo đẹp hình dáng xuân:

“- Bạch hoàng thượng! Ðẹp  vô ngần

Ðây là một đấng minh quân sau này

Nếu cầm ngôi báu trong tay

Thì trăm thiên hạ sum vầy lạc an

Còn như tìm cõi Niết Bàn

Ra đi sẽ đến tận quang minh ngời

Thành vị Phật khắp nơi nơi

Cứu nhân độ thế muôn đời tự tri.”

Nói xong chợt ứa lệ vì

Xót thân tủi phận gần suy yếu phiền

Biết mình cũng sắp quy tiên

Sẽ không nghe được pháp huyền diệu âm

Sụt sùi nước mắt khôn cầm

Rằng: “Bậc Vô Thượng thậm thâm đã về

Mà mình già sọm ủ ê

Tử thần gần cạnh sát kề than ôi!”

Vua nghe mà dạ bồi hồi

Tiễn đưa đạo sĩ về nơi núi rừng

Nao nào lòng chạnh bâng khuâng

Truyền ban ân lộc chia phần pháp không

Ùn ùn xe ngựa tuôn dòng

Chập chùng tấp nập dồn đông đúc về

Trăm miền khắp chợ cùng quê

Mười phương phấn chấn muôn bề hoan say

Nghìn năm mới có hội này

Thỏa niềm mong ước lâu nay đợi chờ

Thành đô rộ ngát trời thơ

Rợp lọng vàng với rừng cờ chen nhau

Tháng Tư nắng ấm địa cầu

Sông Hằng hào phóng chảy sâu thẳm dòng

Qua rồi rét buốt mùa Ðông

Chớm bình minh dậy ánh hồng bao la

Chảy ngày tháng cũ  phai nhòa

Trôi đi hoài mộng ước tha thiết nguyền

Tâm thành đã ứng cảm thiêng

Nghìn thu một thuở bậc hiền thánh sanh

Nhân duyên hội đủ phước lành

Về đây bừng hiện thiên thanh sáng ngời

Trời với đất rộn ràng vui

Ðón mừng sinh nhật ra đời vĩ nhân

Ngâm nga thi hứng xuất thần

Tao nhân mặc khách trào dâng tiếng lòng

Tụng ca vũ trụ hư không

Hóa thân thành đó Sen hồng hiếm hoi

Từ bùn lầy mọc cánh dài

Chìm trong nước đọng bỗng ngoi lên sình

Trổ an nhiên tuyệt vời xinh

Ngát hương thanh khiết vươn mình thanh cao

Bao ô uế tanh hôi nào

Chẳng hề vướng nhiễm lạ sao tuyệt vời

Ðóa Hoa Sen trắng hồng tươi

Như là biểu tượng của Người về đây

Chốn trần lao khổ lụy này

Ðầy bùn ngũ dục mãi vây dính nhiều

Ðầy sình tam độc dẻo đeo

Làm sao đừng mắc vướng bèo bọt dơ?

Người Ðến Như Thế bất ngờ

Mở ra mật ý chỉ sơ nguyên rồi

Mỗi chúng ta là sen thôi

Gắng lên thoát khỏi hồ đời tử sinh

Người Ðến Như Thế thanh bình

Gót Sen bảy bước nở linh ứng trầm

Sông Hằng xanh mạch nguồn Tâm

Trần gian ơi! Có nghe thầm chảy qua?

 

 

 

Chương 3 ^

 

ÐĂM CHIÊU THỜI NIÊN THIẾU

 

Tuần trăng vừa mới thoáng nhòa

Bỗng dưng hoàng hậu Ma Gia từ trần

Tiết trời đã cuối mùa Xuân

Ðến rồi đi cuộc xoay vần âm dương

Hiểu ra là chuyện bình thường

Ðã xong nghiệp mệnh hết vương vấn rồi

Còn đây thái tử trong nôi

Có dì chăm sóc không rời tầm tay

Xem còn hơn ngọc báu này

Quý hơn tất cả những say đắm nào

Tạ ơn biển rộng trời cao

Hân hoan hoàng thượng nghe hào hứng ghê

Bà dì Ba Xà Ba Ðề

Xứng thay vương mẫu chở che ruột rà

Thái tử tên Tất Ðạt Ða

Từ nay được gọi thật là thân yêu

Quây quần sớm tối cưng chìu

Kẻ hầu người hạ nâng niu hết lòng

Từng giờ khắc lặng coi trông

Dần dà thơ ấu chạy hồng hào chơi

Hoàng cung lộng lẫy sắc ngời

Vàng ngà dát vách châu phơi ngọc hồ

Giường êm nệm ấm xiết bao

Cao lương mỹ vị ngọt ngào phủ phê

Ðầy sung túc quá ê hề

Mà niên thiếu chẳng say mê thứ gì

Chỉ luôn trầm tưởng điều chi

Mơ hồ xao xuyến nên kỳ lạ chưa

Bâng khuâng quên chuyện nô đùa

Hững hờ giữa cuộc thi đua đấu trường

Sớm nhạy cảm phát lòng thương

Khóc con bướm chết sau vườn buồn tênh

Thương chim bị rớt xuống thềm

Ở đâu ai bắn máu lênh láng dòng

Ðưa vào cứu chữa lành xong

Thả tung cánh lượn chim hồng vút bay

Thiết tha một trái tim đầy

Ðến côn trùng cũng xót thay huống là

Ngày rồi tháng cứ lân la

Trong cung điện cảnh thái hòa êm xuôi

Song toàn văn võ khác vời

Thiên tài hy hữu tới lui cúi chào

Binh thư đồ trận lược thao

Không ưa thích lắm có nào chi hay

Xem qua là hiểu ý bày

Kinh thi kim cổ đông tây rõ rang

Văn minh nhân loại chứa chan

Siêu quần bạt chúng ngỡ ngàng gia sư

Bao nhiêu thầy dạy từ từ

Rút lui trước một thiên tư thần đồng

Bao đạo lý đã làu thông

Ý phong phú lạ ẩn dòng thánh ca

Áo Nghĩa Thư Tứ Vệ Ðà

Vút bay tư tưởng cao xa nghĩa huyền

Nhiều môn thần học siêu nhiên

Linh hồn định mệnh cũng nghiền ngẫm trôi

Sáu mươi hai thuyết xong rồi

Du Già Số Luận đều phơi trải bày

Cao đàm huyền luận đông tây

Duy tâm duy vật biết đầy đủ qua

Ấn Ðộ giáo Vệ Ðàn Ðà

Bà La Môn giáo Kỳ Na giáo hành

Hiện sinh chủ nghĩa lướt nhanh

Thích ham khoái lạc muốn thành thánh nhân

Phái cực đoan lại chuyên cần

Tự đày khổ hạnh xác thân gầy còm

Cả tin một dạ sắt son

Vĩnh hằng bất tử Linh Hồn nguyên trinh

Trường Kiến luận chủ trương mình

Thường còn tự ngã không sinh diệt gì

Ðoạn Kiến luận bất khả tri

Chết là mất hẳn chẳng tỳ vết sau

Nhị Nguyên thuyết cũng bắt đầu

Nhảy ra tuyên chiến lau chau ì xèo

Ða Nguyên thuyết lại hiêu hiêu

Loạn ngôn cuồng ngữ quá nhiều triết gia

Thần Phạm Thiên cũng say ngà

Trước lòng sùng mộ ê a nhiệt nồng

Trên kia Thượng Ðế ngước trông

Khát khao tuyệt đối tận Bồng Lai nao?

Thiên Ðường kia ở chốn nào

Mù mù mịt mịt vẫn ao ước nguyền

Khấn cầu cúng tụng thường xuyên

Thần linh chứng giám ôi phiền não mê

Ðạo mầu sâu kín nẻo về

Nhân sinh khật khưỡng bước lê thê hoài

Hỏi mình  hay họ là ai

Mà trăm năm cuộc mộng dài bể dâu?

Chẳng ai thấy nỗi khổ sầu

Chìm trong bóng tối đêm thâu chập chùng

Hàng trăm thứ đạo mông lung

Hàng nghìn triết thuyết lạ lung mà sao

Chẳng ai chỉ nguyên nhân nào

Khổ đau vây khốn biết bao tâm hồn?

Túy sinh mộng tử vùi chon

Giữa vô cảm giác chẳng còn thiên lương

Chẳng ai vạch rõ con đường

Hay khơi mở dậy ánh dương quang ngời

Nói toàn chuyện hão huyền thôi

Thần linh định mệnh do Trời tạo nên

Chẳng ai khai lối lập nền

Nên chi thái tử cứ mênh mang sầu

Chìm trong dằng dặc xưa sau

Từ Tâm trầm lắng lặng màu xanh trong

Làm sao có thể an lòng

Khi mà thiếu hụt chút mông mênh gì?

Nên thường khắc khoải hoài nghi

Lười ăn biếng ngủ lạ kỳ đăm chiêu

Một mình dạo sớm rong chiều

Trong cung thành kín phủ hiu hắt niềm

Cỏ hoa cũng gợi hồn tim

Tàn phai úa rụng rơi chìm nổi trôi

Khúc vô thường vọng từng hồi

Kiếp người như giọt sương rơi rụng cành

Võ vàng lá vội buông nhanh

Cuộc vui chốc lát tan thành buồn thiu

Vua cha bận rộn trăm điều

Nhưng lo lắng nhất con yêu vướng buồn

Làm sao vui vẻ luôn luôn

Làm sao chấm dứt những luồng ưu tư?

Truyền đem gạch đá xa cừ

Xây lầu bảy báu nhàn cư bốn mùa

Cất đền trải thảm hoa thưa

Ðốt trầm sớm tối thoảng lùa hương xông

Chung quanh nghìn tía muôn hồng

Kỳ hoa dị thảo đơm bong rực ngời

Ở đâu thái tử dạo chơi

Là bầy cung nữ xướng lời ca riêng

Giai nhân tuyệt thế lệ huyền

Chim sa cá lặn thần tiên sánh bằng

Dường như đất cũng tung tăng

Khác chi giữa chốn cung Hằng chao ơi!

Mùa xuân hoa ngát hương trời

Ðàn ca vũ khúc cùng phơi mở hoài

Ngàn câu tán tụng bên tai

Ngàn du dương rót gót hài ngọc châu

Hạ vàng sẵn có nhịp cầu

Qua hồ sơn thủy ao sâu xanh rì

Gió vờn thoáng động niềm chi

Chèo lan thuyền quế ồ kỳ tuyệt xinh

Vào Thu trà Cúc rượu Quỳnh

Rót đầy ắp nguyệt lung linh ảo huyền

Tiệc tùng phụng dưỡng thường xuyên

Ðủ trò giải trí nối liền miên man

Sang Ðông trời trở lạnh hàn

Rèm nhung trướng gấm áo đan len hồng

Bốn mùa trăm vẻ đẹp trông

Mùa nào cảnh nấy thật nồng thắm ghê

Mà lạ sao vẫn không hề

Vui say đắm lụy chẳng mê nhiễm gì

Trầm ngâm cứ mãi tư duy

Thẳm lòng thái tử nghe thì thầm kêu

Ồ! Nghe trong vạn hồn chiều

Bao nhiêu thanh sắc bấy nhiêu võ vàng

Phù Dung rụng cánh sương tan

Ngày qua đêm lại khuya tàn mộng rơi

Ẩn phía sau những điệu cười

Là bao giọt lệ đầy vơi dầm dề

Sau hoan lạc là chán chê

Tàn canh rờn lạnh ê chề bủa quanh

Trong tường cao cổng kín thành

Giành nhau giật lấy những danh vọng này

Ngoài kia cũng thảm sầu thay

Dân đen quằn quại  dưới lầy lội đen

Tìm đâu thắp một ngọn đèn

Là tâm nguyện lớn mãi băn khoăn hoài

Ðơn hành quạnh vắng trăng soi

Chiếu hồn da diết miệt mài nấu nung

Tưởng chừng như muốn vỡ bùng

Khi chiều lịm tắt nắng rung bóng tà

Khi sương khuya thấm vào da

Bờ ao lạnh khói bay nhòa nhạt phai

Vai mang nhật nguyệt u hoài

Hỏi về đâu giữa trần ai ngậm ngùi?

Bần thần bước tới bước lui

Bước đi hụt hẵng đất sùi sụt thương

Là thôi những khúc Nghê Thường

Xiêm y chi nữa mà vương điệu buồn

Ca xang hát xướng cũng buông

Vén màn sự thật tấn tuồng ảo hư

Phù hoa từng lớp lớp mù

Phủ mờ huyễn mộng lồng u uẩn sầu

Một vùng quanh quẩn trước sau

Dăm hòn non bộ hoen màu nội cung

Nhiều đêm trăng lặng não nùng

Chìm trong cô tịch hồn rung động hồn

Bỏ sau lưng những véo von

Ra hồ sao rụng bỗng cồn cào nghe

Từ trong tiềm thức vọng về

Cung đàn bí mật làm se sắt niềm

Vô thanh là tiếng con tim

Phút giây thần cảm bao niềm mộng không

Ðã thầm dâng hết tâm lòng

Một nguồn thương lớn tận trong mắt rồi

Nên nhìn đâu cũng khôn nguôi

Xót xa mà chẳng nên lời nên câu

Trầm tư mặc tưởng dàu dàu

Trần gian còn đó nhiều đau đớn này

Cơ duyên dẫn lối nào đây

Cho miền thiên hạ hết đày đọa chung?

Ðêm đêm vẳng tiếng muôn trùng

Vọng thầm trong dạ muốn bưng vỡ rồi

Hững hờ với những cuộc chơi

Dày vò ray rứt đứng ngồi đăm chiêu

Niềm riêng đầy cảm thương nhiều

Nên thanh sắc ấy bao nhiêu mặc tình

Vẫn thao thức chuyện tồn sinh

Tinh thần bất động hỏi mình là ai?

Phụ vương thở ngắn than dài

Thấy con chưa hết nguôi ngoai u trầm

Vội vàng lấy chuyện trăm năm

Kết duyên đôi lứa mong cầm thử sao

Xưa nay tuấn kiệt anh hào

Dễ mấy ai vượt núi cao ngọc vàng

Mấy ai chẳng lụy hồng nhan

Tình yêu sẽ cột dây ràng buộc nhanh

Xưa nay khuynh quốc khuynh thành

Ðều do nữ sắc chuyển anh tài này

Từ cuộc tình đến cuộc say

Ðưa nhau vào mộng quên ngày tháng năm

Tình yêu dìu dặt cung cầm

Sẽ hòa điệu khúc tri âm khôn rời

Ở đời ai cũng có đôi

Vậy thì nên lập cho rồi mới xong

Se tơ kết sợi chỉ hồng

Dây ân ái cột vào trong nghĩa tình

Hỡi Tình Yêu đấng Thần Linh

Hãy về đây giúp cung đình nên duyên!

 

 

Chương 4 ^

 

THIÊN HƯƠNG QUỐC SẮC

 

Nguồn thương yêu quá diệu huyền

Như trùng dương chảy đầy miên man tràn

Giữa thiên nhiên ngút thênh thang

Chứa trăm sông suối muôn ngàn chúng sinh

Chảy về đây chốn cung đình

Làm cho cảm hứng những linh động này

Thương từ mỗi sợi tóc mây

Ðến từng cách hạc trắng gầy mé sông

Yêu từ cỏ nội hoa đồng

Ðến côn trùng nhỏ rêu rong ven đường

Thương từ dãi nắng dầm sương

Ðến từng giọt lệ đêm trường mộng mê

Thương từ xiêu đổ não nề

Ðến vu vơ hát ngô nghê cuối làng

Huống chi em đóa hồng nhan

Ngát thiên thanh tỏa hương hoàng hoa ơi!

Em là thơ giữa đất trời

Từ muôn thuở đến muôn nơi chan hòa

Ðã về thể nhập thiết tha

Nhập vào tận thấu ruột rà của nhau

Thơ là em một nhịp cầu

Nối miền tuyệt đối trong sâu thẳm lòng

Còn rồi mất có rồi không

Nhưng em thì vẫn ngát nồng thắm hương

Em về khơi mở vô lường

Thương yêu bát ngát ngàn phương thơ hòa

Là thơ là nhạc là hoa

Là chi cũng được em là em thôi

Em là Toàn Thể Cuộc Ðời

Khơi nguồn sáng tạo từ nơi mối giềng

Ngọn ngành cuộc lữ như nhiên

Hay là phiêu hốt qua miền cô đơn

Cũng từ thế giới Tâm Hồn

Thương mà chẳng lụy héo hon u sầu

Yêu mà hóa giải niềm đau

Cùng thăng hoa bước qua cầu tịnh minh

Tình yêu là cõi siêu hình

Nhưng điều động cả cuộc sinh tử này

Bước vào kẻ tỉnh người say

Trăm năm chẳng hẹn có ngày bước ra

Tình yêu có nghĩa chi mà

Mấy ai hiểu thấu sâu xa chữ Tình?

Thì mới mong thoát tử sinh

Tự nhiên chẳng mắc vào mình nghiệp duyên

Miền bên là nước láng giềng

Có công chúa nọ thuyền quyên tuyệt vời

Với bao nết hạnh chao ơi!

Dung nhan sắc nước hương trời đẹp thay!

Thiên tiên chắc cũng chừng này

Ngàn hoa muôn thuở về đây nhập thần

Xiêu hồn lạc phách rung ngân

Rúng tim bao kẻ một lần thoáng qua

Là nàng Da Du Ðà La

Con vua Thiện Giác ngọc ngà hiếm hoi

Ðoan trang toàn vẹn sắc tài

Trần gian có một không hai lạ lung

Cực kỳ diễm tuyệt thùy dung

Hằng Nga giáng thế cũng chừng ấy thôi

Cành vàng lá ngọc đây rồi

Nên vua Tịnh Phạn rất vui vẻ hồn

Vội vàng sắm lễ cầu hôn

Hai bên cùng hợp vuông tròn gởi trao

Phập phồng công chúa nghiêng chào

Ðẹp lòng vừa ý thỏa bao mong cầu

Xe rồng ngựa phụng trân châu

Lừng vang nhạc xướng quanh lầu uyên ương

Hội hoa đăng rộn phố phường

Ðón người quốc sắc thiên hương linh đình

Em về thế điệu thùy trinh

Từ vô lượng kiếp nghiệp tình duyên thơ

Nếp duyên xưa đến bây giờ

Khiến xui kỳ ngộ ồ ngơ ngẩn lòng

Vô tình đâu dám hoài mong

Tự dưng em đến gót hồng hoar a

Phải chăng thực tại đang là

Hay cơn mộng mị thoáng qua giữa ngày?

Bồi hồi khẽ nắm bàn tay

Của thơ với mộng dáng gầy thanh tân

Trăm năm âu chỉ một lần

Trần gian tuyệt thế giai nhân tao phùng

Chuyện đời rồi cũng như không

Còn chăng là một tấm lòng ấy thôi

Lòng thương yêu quá diệu vời

Khơi nguồn cuộc lữ từ nơi chốn tình

Hòa cung bậc bước lung linh

Về qua mặt đất chúng mình gặp nhau

Ðã mang tiếng khóc ban đầu

Cha sinh mẹ đẻ là đau khổ rồi

Nhận nghiệp và chuyển nghiệp thôi

Một lần tận tuyệt dứt rời vấn vương

Xưa nay dâu bể vô thường

Nên bừng sáng nghĩa tình thương cảm này

Thương người đến vật cỏ cây

Tình yêu vô lượng tràn đầy vô biên

Huống chi em đẹp dịu hiền

Thanh tao như đóa Hồng Liên diễm kiều

Thì là sao chẳng mến yêu

Khi em thùy mị mỹ miều quá đi

Tuy nhiên có lẽ cũng vì

Chút duyên nghiệp cũ còn vi vút rền

Thầm trong lòng vẫn nhẹ thênh

Tình sông nghĩa biển xin đền đáp nhau

Ừ thôi lần cuối nhịp cầu

Bước qua là dứt mai sau tuyệt dòng

Tình duyên nợ trả cho xong

Cho tròn bổn phận hài lòng vua cha

Nếp nền luân lý đạo nhà

Tuân theo tập tục hoàng gia xưa rày

Thực ra thái thử khôn khuây

Bất an hụt hẫng nghe đầy phân vân

Ái ân đâu chẳng chuyện cần

Sá gì ánh mắt giai nhân thừa rồi

Chỉ là tùy thuận mà thôi

Vẫn dửng dưng giữa đón mời lao xao

Bởi trong tạng thức cồn cào

Vọng lên câu hỏi vì sao thế này

Sao hoài quặn thắt đắng cay

Ðầy trong gan ruột suốt ngày đêm câm?

Như thiêu đốt cháy ngấm ngầm

Những linh cảm đỏ rực âm vọng hồn

Vì sao tàn tạ héo hon

Có rồi không đó mất còn mong manh?

Thông kinh bác sử cũng đành

Bó tay chịu chết trước sanh tử mù

Cõi người đẫm lệ sầu u

Khóc than tủi nhục ngụ tù đa đoan

Nhốt giam vào những tham tàn

Rồi ra trăm sự cũng tan rã rời

Vì sao khổ nạn khôn vơi

Ðè trên vai nặng khối đời bi thương?

Thảm thay ngột ngạt chán chường

Chập chùng thảm họa tai ương bốn bề

Nổi rồi chìm đắm trầm mê

Tận cùng lận đận mệt mề áo cơm

Nhiêu khê kể mấy tủi hờn

Chạy quàng xiên nẻo rợn hơn thua ngầu

Vì sao người ghét bỏ nhau

Chiến tranh chém giết đến nhàu nát tan?

Anh em gia tộc họ hàng

Cũng thường trở mặt đầy oan trái rồi

Biển nào chứa hết lệ rơi

Núi nào cũng thất dưới đồi núi xương

Cõi người ta quá đoạn trường

Bầm gan nát ruột kêu thương lạc loài

Vì sao áo mão cân đai

Cái gì cũng đủ mà hoài đua tranh?

Chạy theo tài vật giật giành

Túi tham không đáy nghìn danh lợi tình

Chia phe nhóm lập linh tinh

Bới lông tìm vết để hình phạt nhau

Trọng nam khinh nữ nghèo giàu

Ba chìm bảy nổi ôi đau khổ đời

Vì sao chẳng được yên vui

Mà đầy máu lệ ngậm ngùi lặng câm?

Ai che mất ánh trăng rằm

Ðể màn đêm phủ xuống âm u mù

Mịt mờ bụi cát hoang vu

Những sinh linh bước giữa phù du sương

Dặm xa trầm thống mộng trường

Nẻo gần cũng lắm sầu vương vấn nào

Vậy thì ta phải làm sao

Trước dâu biển dậy ba đào bủa dâng?

Trước bao mù quáng tinh thần

Vây hồn ngột ngạt phủ thân xác tàn

Tìm đâu một cõi bình an

Ðâu là vĩnh viễn chốn toàn thiện vui?

Ðâu lẽ thật của muôn đời

Cội nguồn vũ trụ chao ơi là gì?

Sự hiện hữu này là chi

Khi ta suy tưởng vậy thì ai đây?

Là ai chưa rõ mặt mày

Thì tư duy nọ như vay mượn ngoài

Ðâu là chủ thể xét soi

Sự sự vật vật muôn loài chúng sinh?

Làm sao để giải thoát mình

Xa lìa sanh tử điêu linh khổ sầu
Quặn hồn bao ý nghĩ sâu

Mà nghiêng bóng lạnh bên lầu trăng khuya

Chạnh niềm sương đọng gió lùa

Ðời e cũng thoáng mây đưa rạc rời

Không ngừng ám ảnh khôn nguôi

Nghe sao héo cả nụ cười thanh xuân

Chim quên tiếng hót ngập ngừng

Ðậu yên ắng lặng nhìn rưng rức sầu

Giọt chiều hiu quạnh vườn sau

Giọt mai uế oải mấy màu phù dung

Rong rêu bờ liễu buông chùng

Ngắm nhìn bỡ ngỡ mông lung quanh thềm

Nguyệt vàng ngơ ngác tàn đêm

Duyềnh ra loang lổ đất mềm rã hoa

Bờ ao đom đóm nhập nhòa

Lập lòe nhân ảnh lạnh pha phôi mờ

Giữa lâu đài bước thẩn thơ

Vây quanh tường kín ai nhờ nhốt giam

Vinh hoa giả tạm ngấy nhàm

Phú du phú quý chỉ kham nhẫn lòng

Ngắm chiều phiêu phưỡng ngoài song

Bóng xao xác nhạt mấy vồng hoa phai

Soi trong hồ động u hoài

Mãi rưng rức chạnh thương ai cơ hàn

Ngắm đời vời vợi mang mang

Gầm trời đâu chẳng bụi hoàng hôn bay

Trầm ngâm tâm trạng lưu đày

Lan dần sa mạc ngày lay lất kìa

Mắt Người thăm thẳm sầu chia

Khắp cùng thiên hạ đầm đìa xót xa

Xin nghiêng lòng xuống giao hòa

Phát tâm đại nguyện cứu tha thiết đời

Ðại bi như biển xanh trôi

Từ hồn vô lượng chảy ngời bốn phương

Nguyện sao cho hết đoạn trường

Ðể cùng về tắm nguồn thương trong lành

Chưa dừng những chấp và tranh

Còn nhiều bản ngã nên hành hạ nhau

Tình mây nghĩa khói loạn màu

Lạc loài bay tím niềm đau đớn lòng

Nhìn qua khung cửa lầu trông

Cuộc tồn sinh đẫm máu hồng lệ tuôn

Vườn trăng câm thấm mưa phùn

Mù khuya rắc lá sương buông ướt thềm

Cõi mơ hồ gọi thâu đêm

Nghe thiên thu dội vang rền viễn phương

Huyền vi bí ẩn con đường

Tìm đâu giữa chốn nhiễu phương rối bời?

Như bọt bèo sóng trùng khơi

Tựa làn gió thoảng ngang đồi khói loang

Ðã từ lâu chẳng mơ màng

Những điều vui thú cao sang tột cùng

Xiết bao hưởng thụ cũng không

Chỉ duy một mối là lùng rứt ray

Ơi chao! Sầu cổ vạn này

Nói cùng ai được đành quay quắt lòng

Tháng ngày thấm thoát nhạt phai

Tuổi xuân rực đóa hoa cài trao duyên

Hạ sinh đích tử ngoan hiền

La Hầu La đó thuần nhiên ra đời

Thế nhưng sầu vẫn khôn vơi

Vẫn hoài điệu thở ru vời vợi Tâm

Ðâu ngăn được nỗi đau thầm

Thương muôn người giữa tối tăm mịt mù

Còn trong bóng sẫm âm u

Ði miền huyễn mộng về phù ảo mơ

Nhiều khi thức giấc sững sờ

Nhìn hiền thê với con thơ bùi ngùi

Êm đềm cung cấm tới lui

Biết đâu trong đó đã vùi chon nhau?

Tưởng bây giờ đến bạc đầu

Sớm khuya thù tạc hát câu chung tình

Lẽ nào hạnh phúc nguyên trinh

Là ân với ái riêng mình chẳng phai?

Lẽ nào danh vọng sắc tài

Quyền cao chức trọng mà ai cũng cầu

Là chấm dứt mọi lo âu

Hay là điêu đứng đến nhầu nát ra?

Thương thay một cõi ta bà

Lê thê nheo nhóc bê tha dập vùi

Không đành nhắm mắt buông xuôi

Theo đường hưởng lạc của người vinh quang

Dù trên tuyệt đỉnh huy hoàng

Mà hoài não nuột buốt gan nhói lòng

Sơn hà đó có như không

Huống gì sợi tóc mà hồng buộc sao?

Trời ơi! Hỡi tận phương nào

Có ai thấu được niềm thao thức này?

Nàng công chúa tội nghiệp thay!

Lấy lòng trang trải mãi bày cuộc vui

Bao hát xướng cũng rạc rời

Khúc tình hoa sắp tàn rơi lá cành

Vó câu như thoáng chớp nhanh

Vụt qua cửa sổ du hành biệt tăm

Như thời gian cũng bay thầm

Vèo qua thoảng mộng xa xăm cuối trời

Vô thường mau lắm em ơi!

Sao còn đắm lụy nhiễm đời mê si?

Lợi danh giành giật vui gì

Trăm năm cõi tạm có chi đâu mà?

Vì em cưỡi ngựa xem hoa

Nên làm sao cảm đậm đà sắc hương

Ngựa qua cái vụt bên đường

Hoa kia loáng thoáng màu sương khói đầy

Ðầm Sen ngào ngạt hương bay

Cũng nhờ dưới đất sình lầy tanh hôi

Từ sình lầy mới đơm chồi

Như trong khổ hạnh em ơi trưởng thành

Kiếp người đâu có mong manh

Nhưng mà diệu nghĩa trong ngành ngọn Tâm

Hãy về quán niệm sâu trầm

Thì em sẽ thấy đầy thâm diệu lòng

Tình kia thoảng có chợt không

Nên thôi kẹt vướng chi dòng riêng tư

Dù tha thiết cũng biệt từ

Chắc em thừa hiểu tình hư huyễn này?

Gió trăng là chuyện bèo mây

Mây bay gió cuốn trăng gầy khuyết hao

Tình say mấy thuở lạc vào

Ðã nghe thấm thía nghĩa lao đao rồi

Dừng chân cuộc huyễn mộng thôi

Hoát nhiên bừng ngộ khi ngồi bên em

Từ đây xin chuyển cung mềm

Chỉ cho và tặng chẳng thêm thắt gì

Ồ! Nghe mây trắng gọi chi

Những lời thiết cốt vọng kỳ bí vang

Cảm hoài thái tử bàng hoàng

Tàn khuya khắc lạnh bóng hoang liêu thành

 

 

 

Chương 5 ^

 

THẤY SINH LÃO BỆNH TỬ

 

Hồn sâu lắng dịu chiều xanh

Nhìn mây lãng đãng muôn nhành mênh mang

Mùa nghiêng nhuộm lá Thu vàng

Nàng Da Du cũng nhuốm man mác sầu

Não nùng cung điện trầm sâu

Chìm trong vây khốn một màu phôi pha

Mặc cho phấn nhợt hương nhòa

Và tiêu sáo thổi đàn ca lơi dần

Vườn hoa chạnh gót bâng khuâng

Cuối hiên nguyệt xế lệ vần vũ mưa

Mưa rồi nắng lặng sang mùa

Chuyển theo trí dũng hòa ưa thích cùng

Biết lòng thái tử bao dung

Xuất trần cốt cách bi hung chí cao

Ðại trượng phu sá chi nào

Màn êm trướng gấm mãi bao bọc này?

Ðại Bàng phải lướt ngàn mây

Chớ đâu xếp cánh chịu đày đọa giam?

Hùng tâm tráng khí phi phàm

Làm sao có thể mà cam chịu lồng?

Cho nên nàng cũng suốt thông

Chuyển sầu tẻ nhạt sang dòng xanh tươi

La Hầu La đó vui rồi

Còn mong chi nữa ở nơi cánh Bằng?

Dịu niềm hết nỗi băn khoăn

Da Du công chúa vẫn hằng an nhiên

Mở trang ngoạn mục phúc hiền

Tặng ban phẩm vật giúp thiên hạ cầu

Ra thành bước xuống cùng dân

Dạt dào bố thí để gần gũi nhau

Mới hay đời lắm khổ sầu

Tai ương tật bệnh quá đau xót nhiều

Bèo bọt trôi kiếp rong rêu

Sống say chết mộng giữa đìu hiu rơi

Từ Tâm khởi dậy bồi hồi

Âm thầm chia sớt bớt côi cút này

Nàng công chúa tuyệt vời thay!

Chuyển tình vị kỷ sang đầy tình chung

Khiến cho thái tử rộn mừng

Ơi chao! Bao lẽ tương ưng diệu lành

Bốn cửa thành nắng vàng xanh

Cùng Sa Nặc lặng du hành tham quan

Ca Tỳ La Vệ rộn ràng

Làng quê thị tứ đều trang trọng đầy

La cà thả ngựa đó đây

Thành đô hào nhoáng cố bày hiện ra

Nơi này đấu vật đá gà

Chỗ kia kèn trống múa ca hát hò

Xem tuồng vui vẻ hay ho

Dưới sông trên chợ bến đò xuống lên

Lại qua nhà cửa miếu đền

Dân cư đông đúc cùng xênh xang mừng

Phồn hoa nhộn nhịp bán bưng

Phường xanh phố đỏ tưng bừng ngược xuôi

Áo cơm tần tảo kiếp người

Tồn sinh lận đận chuyện xui hên nhiều

Rời phố phường vó ngựa reo

Bờ sông lộng gió bụi vèo bay nhanh

Cuối Thu đường rụng lá cành

Lau vàng xào xạc đồi tranh cỏ lồng

Lối mòn thôn dã vời trông

Nôn nao dạo giữa cánh đồng thiên nhiên

Ngẩn ngơ trước cảnh hạ điền

Xem dân cày ruộng  mà miên miết sầu

Vì qua từng luống cày sâu

Côn trùng lăn lộn bị nhàu nát ra

Lại thêm chim choc bay sà

Giành nhau ăn nuốt vồ tha con mồi

Bầy chim chao lượn mãi thôi

Tung lên đảo xuống liên  hồi trên nương

Ðâu hay bọn trẻ bên đường

Lui cui rình rập đang giương nỏ thầm

Nhắm vào chim bắn tên đâm

Cánh rơi giãy giụa tím bầm máu tim

Sững nhìn cảnh tượng im lìm

Mà lòng thái tử như kim chích đầy

Chúng sinh đâu chẳng đắng cay

Giết ăn nhau mãi thế này thôi ư?

Lặng yên biết nói sao chừ

Khi tường tận kiếp phù du phũ phàng

Xót xa quày gót thôn trang

Quay về khi đổ bóng hoàng hôn rơi

Bâng khuâng sầu đẫm ngậm ngùi

Ơi hoang mang lạnh chẳng nguôi ngoai sầu

Dặm về ngăn ngắt ngàn dâu

Ánh tà huy rụng hoen màu cuối sông

Hoang lương sương tỏa lan đồng

Khói chiều hiu quạnh vờn không gian vàng

Rồi một đêm tiếp lang thang

Cửa Nam thành Bắc lại càng hỡi ôi!

Sững sờ chứng kiến phận người

Chút thân bèo bọt nổi trôi tiêu điều

Ô kìa lay lất tàn xiêu

Gậy run rẩy bước khập khều đi qua

Lom khom lụ khụ cụ già

Khẳng khiu khấp khểnh lê la mệt nhoài

Mắt mờ quờ quạng điếc tai

Dật dờ nghễnh ngãng lạc loài bước chân

Quẩn rồi quanh giữa bụi trần

Tẻ vui lẩm cẩm lần khân lạc rời

Mới ngày nào trẻ rong chơi

Mà nay vóc hạc da mồi co ro

Ngày nào tung vó giang hồ

Sao chừ lụm khụm buồn xo eo sèo

Ốm o gầy sọm tong teo

Sức mòn lực kiệt thân rều rã hư

Quá hắt hiu dáng lừ đừ

Chỉ còn gắng gượng lắt lư vệ đường

Bao năm còn nắm da xương

Buồn chăng  một kiếp vô thường qua mau?

Ồ! Kia người bệnh khổ sầu

Ðang rên xiết quặn cơn đau ngất lòng

Nhức bầm như đạp hầm chông

Kêu la quằn quại cố gồng thoát ra

Tái tê ê ẩm ề à

Chỉ còn xương bọc trong da cõi còm

Thân tàn ma dại héo hon

Bơ phờ co quắp sắp mòn mỏi hơi

Hao dần sinh khí hết rồi

Túi da đựng phẩn quá hôi hám ngầu

Phương phi mỹ lệ còn đâu

Hỡi thân bất tịnh chứa bầu tanh ươn?

Oái oăm lắm nỗi đoạn trường

Hàng trăm thứ bệnh thảm thương dập dìm

Bệnh thân đà tắt buồng tim

Huống chi tâm bệnh đến chìm lĩm mê

Bệnh tham si mãi nặng nề

Oằn vai rũ rượi ủ ê võ vàng

Mấy ai qua ải trần gian

Sởn sơ cho được giữa tàn tạ kia?

Mà không hốt hoảng chia lìa

Khi thình lình huyệt mộ bia tới mình

Não nùng thay kiếp phù sinh

Ê chề bê bết bệnh tình dục say

Bệnh truyền nhiễm khắp xưa rày

Làm sao cứu chữa cho đây đó nhờ?

Một chiều dừng gót thẩn thơ

Thấy bên rừng nọ cứng đờ thây ma

Ồ! Ðây là xác chết à?

Hồn lìa khỏi xác quạ tha kiến giành

Tha hồ ruồi nhặng bu quanh

Côn trùng đục khoét tan tành ra thôi

Máu em nhầy nhụa mủ nhời

Sình ươn chướng khí bốc hơi thúi rình

Còn đâu vẻ đẹp huyền xinh

Ðâu là nét thật thân hình mơn man?

Hôm qua vóc dáng ngọc vàng

Mà nay vữa rụng dung nhau bụi trần

Giật mình giữa ảo và chân

Hồ nghi tự hỏi tử thần là ai?

Cớ sao chiếc áo quan tài

Ai ai cũng khoác lên vai sụt sùi

Cuối cùng là thế này thôi

Dưới ba tấc đất chôn vùi u linh

Cứ trầm tư mãi một mình

Vấn đề đại sự tử sinh khởi đầu?

Sinh từ đâu tử về đâu

Hỡi mây gió thoảng giữa bầu trời không?

Nhìn lên nhật nguyệt phập phồng

Dặm dài thái tử buồn trông vô thường

Có gì bí mật âm dương

Chênh vênh hai nẻo một đường chơi vơi

Sanh già bệnh chết hết đời

Chập chùng hư ảo chao ơi chập chùng

Trăm năm một cuộc mông lung

Từ sinh đến tử cuối cùng hết sao?

Một câu hỏi rợn máu trào

Phải chăng là giấc chiêm bao giữa ngày?

Lẽ nào nhắm mắt xuôi tay

Mặc cho Thần Chết đến dày xéo đi?

Một tiếng Không thật dị kỳ

Phi thường muốn thấu tự tri chính mình

Sớm nay dậy ánh bình minh

Lại rong rêu với một mình bóng ai

Bồi hồi lai láng cảm hoài

Núi sông trầm mặc nắng soi chiếu nhòa

Chợt người đạo sĩ đi qua

Oai nghi phong thái khoan hòa thong dong

Vừa trông thái tử rộn lòng

Hỏi thưa đôi chuyện cầu mong giải rành:

“- Thưa đạo sĩ! Chuyện tử sanh

Có không chốc lát tan thành hư vô?

Phải chăng chẳng có chi nào

Ngoài ra là cuộc chiêm bao vô tình?

Ðâu là ngọn ngành tử sinh

Cái gì đích thực chính mình xưa nay?”

Ðáp rằng: “Trước mắt đây này

Ở đâu thoát khỏi những ray rứt phiền

Ở đâu vắng bặt oan khiên

Ngoài khơi bổn Tánh Tâm huyền diệu kia

Cái Tâm là gốc mọi bề

Sẽ siêu việt hết nghìn tê tái sầu

Giải trừ tất cả khổ đau

Một khi chứng được mối đầu Diệu Tâm

Tâm mê Tánh giác chớ lầm

Cùng trong Linh Thể thậm thâm nơi hồn

Mà sinh ra vọng hay chơn

Phải tự tri mới thấu tròn vẹn thôi

Tâm bao trùm cả đất trời

Khắp cùng vũ trụ đều nơi Tâm mình”

Dăm lời của bậc cao minh

Nghe qua trực ngộ vô hình tuệ quang

Từ đây tiếng gọi lên đàng

Cứ đồng vọng mãi trong gan ruột cùng

Lòng rạo rực cũng hoài mong

Phải tìm cách tháo gỡ vòng nhốt giam

Tri và hành nói và làm

Chớ không bó gối chẳng cam chịu ngồi

Xé toang bầu khí ra thôi

Trực tâm quyết liệt chuyển trời đất xoay

Sanh tử kia thống khổ này

Phải dò cho tận chân mây cuối ngàn

Nấu nung cùng tuyệt tâm can

Ðâu là lẽ thật hoàn toàn Chân Nguyên?

Về cung thái tử vội liền

Xin vua lên chốn sơn nguyên truy tầm

Ngọn ngành bản thể nguồn Tâm

Quyết đào thông suốt mạch ngầm cái ta

Vua không đồng ý nhưng mà

Ðâu ngăn được chí xuất gia của Người

Vẫn hoài trăn trở khôn nguôi

Ðầy trong thao thức rực trời nắng mưa

Phát Tâm đại nguyện thượng thừa

Làm sao giải thoát sau xưa bây giờ?

 

Xem tiếp phần 2

 

--- o0o --- 

 

 

[Mục Lục] [Phần 1][Phần 2]

 [Phần 3][Phần 4][Phần 5] [Phần 6]

 

--- o0o --- 

Vi tính: Đông Phương
Trình bày: Linh Thoại

Cập nhật: 01-01-2004


Webmaster:quangduc@quangduc.com

Trở về Trang Văn Phật Giáo

Đầu trang

 

Biên tập nội dung: Tỳ Kheo Thích Nguyên Tạng
Xin gởi bài mới và ý kiến đóng góp cho Trang Nhà qua địa chỉ: quangduc@quangduc.com
Địa chỉ gởi thư: Tu Viện Quảng Đức, 105 Lynch Road, Fawkner, Vic. 3060. Tel: 61. 03. 9357 3544