Tiếng Việt

Trang nhà Quảng Đức

   Tiếng Anh 

qd.jpg (8936 bytes)

Kinh Điển Phật Giáo


...... ... .


Kinh Đại Bát Nhã Ba La Mật Đa
(Trọn bộ 24 tập)

Hán dịch: Tam Tạng Pháp Sư Huyền Trang
Việt dịch: Hòa Thượng Thích Trí Nghiêm
Khảo dịch: Hòa Thượng Thích Thiện Siêu
Sàigòn - 1998

--- o0o ---

Tập 24

Quyển Thứ 581

Hội Thứ Mười Một

Phần Bố Thí Ba La Mật Đa

Thứ 3

 ---o0o---

Bấy giờ, Mãn Từ Tử thưa Phật rằng: Bạch Thế Tôn! Nếu tất cả pháp đều không thật có, chúng các Bồ tát khi hành bố thí là xả cái gì?

Phật nói: Bồ tát khi hành bố thí trọn không xả gì.

Khi ấy, Mãn Từ Tử lại thưa Phật rằng: Nếu các Bồ tát khi hành bố thí không xả gì, các Bồ tát ấy khi sẽ chứng Vô thượng Chánh đẳng giác là được cái gì ?

Phật nói: Bồ tát như thế khi bố thí, đối tất cả pháp trọn không xả gì, khi sẽ chứng Vô thượng Chánh đẳng giác đối tất cả pháp cũng không được gì. Như chúng Bồ tát khi hành bố thí, đối tất cả pháp trọn không sở tổn; như vậy Bồ tát khi sẽ chứng Vô thượng Chánh đẳng giác, đối tất cả pháp cũng không sở ích. Hai môn tổn ích vì đối đãi nhau thành lập vậy.

Lại, Mãn Từ Tử! Như khi các Bồ tát hành bố thí biết tất cả pháp đều như huyễn hóa không thật khá xả, như vậy Bồ tát khi sẽ chứng Vô thượng Chánh đẳng giác biết tất cả pháp cũng như huyễn hóa không thật khá được. Nếu các Bồ tát khi hành bố thí đối tất cả pháp thật có bị xả, các Bồ tát này khi sẽ chứng Vô thượng Chánh đẳng giác cũng nên đối pháp thật có bị được. Nhưng các Bồ tát khi hành bố thí đối tất cả pháp thật không bị xả, vậy nên Bồ tát khi sẽ chứng Vô thượng Chánh đẳng giác đối tất cả pháp thật không bị được.

Lại, Mãn Từ Tử! Như hai thầy huyễn làm giao dịch giỡn: một huyễn giá trị, một hóa mỹ đoàn; hai việc trong đây đều chẳng thật có. Như vậy Bồ tát khi hành bố thí, xả như huyễn hóa, vật chẳng thật có; khi sẽ chứng Vô thượng Chánh giác, được như huyễn hóa, pháp chẳng thật có. Các Bồ tát này như khi bố thí thật không sợ tổn, khi sẽ chứng Vô thượng Chánh đẳng giác cũng không thật ích. Các Bồ tát này khi hành bố thí tuy tợ có tổn mà thật không tợ tổn, khi sẽ chứng Vô thượng Chánh đẳng giác tuy tợ có ích mà thật không ích. Như thầy huyễn kia xả huyễn giá trị, tuy tựa hồ có tổn mà thật không tổn; như vậy Bồ tát khi hành bố thí xả vật chẳng thật, dù tựa hồ có tổn mà thật không tổn. Như thầy huyễn kia được hóa mỹ đoàn, dù tựa hồ có ích mà thật không ích; như vậy Bồ tát khi sẽ chứngVô thượng Chánh đẳng giác, dù tựa hồ có ích mà không thật ích. Pháp dụ như thế nhân quả tương xứng, các kẻ có trí nên chính biết rõ.

Lại, Mãn Từ Tử! Như thầy huyễn giỏi hoặc kẻ học trò, ở đường ngã tư hóa làm người nữ, bỗng hiện mang thai, liền thấy sanh con, con ấy chốc lát bèn lại chết liền. Nơi ý hiểu sao? Nàng kia đối con, khi sanh có mừng, chết có buồn ư ?

Mãn Từ Tử thưa: Nàng kia và con đều là huyễn thật có, thật không chết sống, ai lại đối ai khá sanh mừng buồn ?

Phật nói: Như vậy, như ngươi vừa nói. Chúng các Bồ tát cũng lại như thế. Khi hành bố thí không xả không tổn, khi sẽ chứng Vô thượng Chánh đẳng giác không đắc không ích. Vậy nên, Bồ tát khi hành bố thí tuy có sở xả mà chẳng sanh buồn, khi sẽ chứng Vô thượng Chánh đẳng giác tuy có sở đắc mà cũng không mừng, vì biết xả đắc như huyễn hóa vậy.

Lại, Mãn Từ Tử! Nơi ý hiểu sao? Ngươi bảo Như Lai đối các thiện pháp có muốn lớn chăng?

Mãn Từ Tử thưa: Bạch Thế Tôn! Chẳng có.

Bạch Thiện Thệ! Chẳng có vậy. Vì cớ sao? Như Lai sở chứng các pháp đều không, Như Lai năng chứng các pháp cũng không. Vì trong không, trọn không có năng muốn bị muốn vậy.

Phật nói: Như vậy, như ngươi vừa nói. Như Lai xem thấy tất cả pháp không, nên trong thiện pháp cũng không muốn lớn. Như Ta ngày nay đối tất cả pháp đều không tâm muốn, khi xưa làm Bồ tát mặc dù tu bố thí mà đối các pháp trọn không sở xả, vì thấu rõ các pháp rốt ráo không vậy. Chư Phật Thế Tôn đối tất cả pháp không ưa không ghét. Sở dĩ vì sao? Vì thông suốt các pháp đều chẳng thật có, bản tánh vắng lặng, ưa ghét dứt vậy.

Khi ấy, Mãn Từ Tử bèn thưa Phật rằng: Bạch Thế Tôn! Rất lạ. Bạch Thiện Thệ! Hiếm có. Các Bồ tát Ma ha tát như như đối pháp năng có sở xả, như vậy, như vậy rõ thấu đều không, hư dối chẳng thật, tánh chẳng bền chắc, không dụng tự tại, không sở chấp đắm. Như tôi hiểu nghĩa Phật đã nói đó, các Bồ tát Ma ha tát dù đem thế giới số cát căng già đựng đầy ngọc báu thí các hữu tình, mà đối trong ấy chẳng khởi nghĩ này: Ta năng xả thí chừng nấy của báu, tuy đối trong ấy không sở chấp đắm mà bố thí Ba la mật mau được viên mãn. Như vậy, Bồ tát năng đem bố thí nhóm được căn lành cùng chúng hữu tình hồi hướng Vô thượng Chánh Bồ đề.

Làm việc này rồi, khởi nghĩ như vầy: Phép bồ tát nên tất cả đều xả. Ta nay tuy xả vật đáng xả mà vật đã xả đó đều như huyễn hóa. Nếu Bồ tát Ma ha tát biết được như thế, Bồ tát Ma ha tát này vào số Bồ tát tuy xả tất cả mà không sở xả, tuy được tất cả mà không bị được. Nếu các Bồ tát chẳng được như thế, như thật biết rõ chẳng phải chơn Bồ tát, đối các tài pháp chẳng thể xả thí, đối Ðại Bồ đề chẳng năng chứng được.

Bấy giờ, Xá Lợi Tử hỏi Mãn Từ Tử rằng: Các Bồ tát Ma ha tát đem những tâm nào nên hành bố thí?

Mãn Từ Tử nói: Dạ, Xá Lợi Tử! Trước vì chúng tôi giải nói nghĩa này. Tôi đối nghĩa đây cũng sẽ nói chút.

Khi ấy, Xá Lợi Tử bèn bảo cụ thọ Mãn Từ Tử rằng: Nếu Bồ tát Ma ha tát muốn chứng Vô thượng Chánh đẳng Bồ đề, Bồ tát Ma ha tát này trước nên suy gẫm tánh tất cả pháp rốt ráo trống không vắng lặng, kế nên suy gẫm Nhất thiết trí trí đủ thắng công đức, sau cùng nên thương xót hữu tình nghèo thiếu của cải chịu các khổ não.

Khởi nghĩ này rồi bèn xả tất xả, hoặc có chấp thọ hoặc không chấp thọ, hoặc nội hoặc ngoại sở hữu của cải báu quý thí các hữu tình, tâm không chỗ đắm, cũng đem Chánh pháp thí các hữu tình, cũng đem vô biên đồ cúng thượng diệu cung kính cúng dường Phật Pháp Tăng bảo.

Chúng Bồ tát Ma ha tát như thế khi hành bố thí duyên Nhất thiết trí tâm không chỗ đắm nên hành bố thí. Bố thí như thế tùy thuận Bồ đề, chóng năng chứng được Nhất thiết trí trí, cùng các hữu tình làm nhiêu ích lớn.

Bấy giờ, Thế Tôn bảo Xá Lợi Tử rằng: Như vậy, như vậy. Như ngươi đã nói. Các Bồ tát Ma ha tát muốn chứng vô thượng Chánh đẳng Bồ đề, nên quán pháp không, duyên Nhất thiết trí đủ thắng công đức, thương xót hữu tình mà tu bố thí, tâm không chỗ đắm. Nếu tu hành bố thí được như thế, mau chứng Vô thượng Chánh đẳng Bồ đề cùng các hữu tình làm nhiêu ích lớn.

Lại, Xá lợi Tử! Ngươi nay muốn thấy mười phương thế giới Bồ tát thí chăng? Xá Lợi Tử thưa: Dạ phải, muốn thấy!

Liền khi đó Xá Lợi Tử và các đại chúng nương thần lực Phật, bèn thấy phương Ðông quá trăm thế giới, Ðức Ðại Uẩn Như Lai Ứng Chánh Ðẳng Giác, Thanh văn, Bồ tát, đại chúng vây quanh, tuyên nói bố thí Ba la mật đa, đủ thắng công đức, năng được quả lớn.

Kia có Bồ tát tên là Vô Ngại, tuy ở gia cư mà không điều đắm chấp, xả các sở hữu, bố thí tất cả. Chứa đống của báu, lượng ấy như núi, tùy các hữu tình cần dùng gì đều thí; khuyên các hữu tình tự thọ dụng rồi, lại chuyển thí người khác, tâm không bị ngại. Hành thí như thế không điều nhiễm đắm, ngày đêm tinh siêng thường không chán mỏi.

Như vậy chứa nhóm áo mặc đồ nằm uống ăn thảy vật lượng đều ngang núi, tùy các hữu tình cần dùng đều thí; khuyên các hữu tình tự thọ dụng rồi lại chuyển thí người khác, tâm không chỗ ngại. Hành thí như thế không điều nhiễm đắm, ngày đêm tinh siêng thường không chán mỏi.

Khi ấy, Xá lợi Tử và các đại chúng tất cả lại thấy Vô Ngại Bồ tát, trăm ngàn xe vàng trau dồi bằng bảy báu. Mỗi mỗi xe này chở một nàng ngọc, hình mạo đoan chánh, trang nghiêm các thứ. Mỗi mỗi nàng ngọc trăm nữ thị tùng, đều cưỡi một xe trau dồi các báu. Mỗi mỗi trên xe để trăm ngàn vàng và các đồ tư duyên không chẳng đầy đủ. Ðến để khu chợ, cao tiếng xướng rằng: Có ai cần dùng thứ gì, tùy ý lấy rồi đi! Hành thí như thế không chỗ nhiễm đắm, ngày đêm tinh siêng thường không chán mỏi.

Bấy giờ, Phật bảo Xá Lợi Tử rằng: Ngươi thấy Vô Ngại Bồ tát phương Ðông hành thí mà tâm không nhiễm đắm chăng?

Khi ấy, Xá Lợi Tử bèn thưa Phật rằng: Bạch Thế Tôn! Ðã thấy. Bạch Thiện Thệ! Thấy rồi.

Phật nói: Bồ tát cầu Ðại Bồ đề đều nên tu hành bố thí như thế. Lại, Xá Lợi Tử! Nơi ý hiểu sao? Vô Ngại Bồ tát thí rộng lớn chăng?

Xá Lợi Tử thưa: Bạch Thế Tôn! Rộng lớn. Bạch Thiện Thệ! Rộng lớn lắm. Vô Ngại Bồ tát căn lành bố thí lượng không ngằn mé.

Phật nói: Như vậy. Như ngươi vừa nói. Nếu có Bồ tát năng quán pháp không, duyên Nhất thiết trí đủ thắng công đức, thương xót hữu tình tùy có sở thí; đối Vô Ngại Bồ tát phương Ðông kia chỗ được phước thí, trăm bội là hơn, ngàn bội là hơn, cho đến cực số bội cũng lại là hơn.

Khi ấy, Xá Lợi Tử và các đại chúng nương thần lực Phật, lại thấy phương Ðông trăm ngàn thế giới, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát đều xả sở hữu, bố thí tất cả. Chứa đống của báu lượng ngang như núi, tùy các hữu tình cần gì đều thí, khuyến loại hữu tình tự thọ dụng rồi, lại chuyển thí kẻ khác, tâm không sở ngại. Hành thí như thế không điều nhiễm đắm, ngày đêm tinh siêng thường không chán mỏi.

Như vậy chứa nhóm áo mặc đồ nằm uống ăn thảy vật lượng đều như núi, tùy các hữu tình cần gì thí nấy; khuyên loại hữu tình tư thọ dụng rồi, lại chuyển thí kẻ khác, tâm không điều ngại. Hành thí như thế không chỗ nhiễm đắm, ngày đêm tinh siêng thường không chán mỏi.

Bấy giờ, Phật bảo Xá Lợi Tử: Người thấy phương Ðông trăm ngàn thế giới, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát hành thí mà tâm không nhiễm đắm chăng?

Khi ấy, Xá Lợi Tử bèn thưa Phật rằng: Bạch Thế Tôn! Ðã thấy. Bạch Thiện Thệ! Thấy rồi.

Phật nói: Bồ tát cầu Ðại Bồ đề đều nên tu hành bố thí như thế. Lại, Xá Lợi Tử! Nơi ý hiểu sao? Các Bồ tát kia thí rộng lớn chăng? Xá Lợi Tử thưa: Bạch Thế Tôn! Rộng lớn. Bạch Thiện Thệ! Rộng lớn lắm. Các Bồ tát kia căn lành bố thí lượng không ngằn mé.

Phật nói: Như vậy, như ngươi vừa nói. Nếu có Bồ tát năng quán pháp không, duyên Nhất thiết trí đủ thắng công đức, thương xót hữu tình tùy có sở thí; đối phương Ðông trăm ngàn thế giới kia, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát chỗ được phước thí, trăm bội là hơn, ngàn bội là hơn, cho đến cực số bội cũng lại là hơn. 

Khi ấy, Xá Lợi Tử và các đại chúng nương thần lực Phật, lại thấy thế giới chư Phật phương Ðông ngang cát Căng già, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát đều xả sở hữu, bố thí tất cả. Chứa đống của báu lượng ngang như núi, tùy các hữu tình cần gì thí nấy, khuyên loại hữu tình tự thọ dụng rồi, lại chuyển thí người khác tâm không chỗ ngại. Hành thí như thế không điều nhiễm đắm, ngày đêm tinh siêng thường không chán mỏi.  

Như vậy chứa nhóm áo mặc đồ nằm uống ăn thảy vật lượng đều như núi, tùy các hữu tình cần gì thí nấy, khuyên loại hữu tình tự thọ dụng rồi, lại chuyển thí người, tâm không điều ngại. Hành thí như thế không chỗ nhiễm đắm, ngày đêm tinh siêng thường không chán mỏi.  

Bấy giờ, Phật bảo Xá Lợi Tử rằng: Ngươi thấy thế giới chư Phật phương Ðông ngang cát Căng già, mỗi mỗi thế giới vô luợng Bồ tát hành thí mà tâm không nhiễm đắm chăng?

Khi ấy, Xá Lợi Tử thưa Phật rằng: Bạch Thế Tôn! Ðã thấy. Bạch Thiện Thệ! Thấy rồi.

Phật nói: Bồ tát cầu Ðại Bồ đề đều nên tu hành bố thí như thế. Lại, Xá Lợi Tử! Nơi ý hiểu sao? Các Bồ tát kia thí rộng lớn chăng?

Xá Lợi Tử thưa: Bạch Thế Tôn ! Rộng lớn. Bạch Thiện Thệ! Rộng lớn lắm. Các Bồ tát kia căn lành bố thí lượng không ngằn mé.

Phật nói: Như vậy, như ngươi vừa nói. Nếu có Bồ tát năng quán pháp không, duyên Nhất thiết trí đủ thắng công đức, thương xót hữu tình tùy có sở thí, đối thế giới chư Phật phương Ðông ngang cát Căng già kia, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát chỗ được phước thí, trăm bội là hơn, ngàn bội là hơn, cho đến cực số bội cũng lại là hơn.

Khi ấy, Xá Lợi Tử và các đại chúng nương thần lực Phật, lại thấy thế giới phương Ðông như mười số cát Căng già, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát đều xả sở hữu, bố thí tất cả. Chứa đống của báu lượng ngang như núi tùy các hữu tình cần gì thí nấy, khuyên loại hữu tình tự thọ dụng rồi, lại chuyển thí người tâm không điều ngại. Hành thí như thế không bị nhiễm đắm, ngày đêm tinh siêng thường không chán mỏi.

Như vậy chứa nhóm áo mặc đồ nằm uống ăn thảy vật lượng đều như núi, tùy các hữu tình cần gì thí nấy,  khuyên loại hữu tình tự thọ dụng rồi, lại chuyển thí người tâm không chỗ ngại. Hành thí như thế không bị nhiễm đắm, ngày đêm tinh siêng thường không chán mỏi.

Bấy giờ, Phật bảo Xá Lợi Tử rằng: Ngươi thấy thế giới phương Ðông như mười số cát Căng già, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát hành thí mà tâm không nhiễm đắm chăng?

Khi ấy, Xá Lợi Tử liền thưa Phật rằng: Bạch Thế Tôn! Ðã thấy. Bạch Thiện Thệ! Thấy rồi.

Phật nói: Bồ tát cầu Ðại Bồ đề đều nên tu hành bố thí như thế. Lại, Xá Lợi Tử! Nơi ý hiểu sao? Các Bồ tát kia thí rộng lớn chăng?

Xá Lợi Tử thưa: Bạch Thế Tôn! Rộng lớn. Bạch Thiện Thệ! Rộng lớn lắm. Các Bồ tát kia căn lành bố thí lượng không ngằn mé.

Phật nói: Như vậy, như ngươi vừa nói. Nếu có Bồ tát năng quán pháp không, duyên Nhất thiết trí đủ thắng công đức, thương xót hữu tình tùy có sở thí; đối thế giới phương Ðông như mười số cát Căng già kia, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát chỗ được phước thí, trăm bội là hơn, ngàn bội là hơn, cho đến cực số bội cũng lại là hơn.

Khi ấy, Xá Lợi Tử và các đại chúng nương thần lực Phật, lại thấy thế giới phương Ðông như trăm số cát Căng già, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát đều xả sở hữu, bố thí tất cả.

Chứa đống của báu lượng ngang như núi, tùy các hữu tình cần gì thí nấy, khuyên loại hữu tình tự thọ dụng rồi, lại chuyển thí người khác tâm không bị ngại. Hành thí như thế không điều nhiễm đắm, ngày đêm tinh siêng thường không chán mỏi.  

Như vậy chứa nhóm áo mặc đồ nằm, uống ăn thảy vật lượng đều như núi, tùy các hữu tình cần gì thí nấy,  khuyên loại hữu tình tự thọ dụng rồi, lại chuyển thí người tâm không bị ngại. Hành thí như thế không điều nhiễm đắm, ngày đêm tinh siêng thường không chán mỏi.

Bấy giờ, Phật bảo Xá Lợi Tử rằng: Ngươi thấy thế giới phương Ðông như trăm số cát Căng già, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát hành thí mà tâm không nhiễm đắm chăng?

Khi ấy, Xá Lợi Tử bèn thưa Phật rằng: Bạch Thế Tôn! Ðã thấy. Bạch Thiện Thệ! Thấy rồi.

Phật nói: Bồ tát cầu Ðại Bồ đề đều nên tu hành bố thí như thế. Lại, Xá Lợi Tử! Nơi ý hiểu sao? Các Bồ tát kia thí rộng lớn chăng?

Xá Lợi Tử thưa: Bạch Thế Tôn! Rộng lớn. Bạch Thiện Thệ! Rộng lớn lắm. Các Bồ tát kia căn lành bố thí lượng không ngằn mé.

Phật nói: Như vậy, như ngươi vừa nói. Nếu có Bồ tát năng quán pháp không, duyên Nhất thiết trí đủ thắng công đức, thương xót hữu tình tùy có sở thí; đối thế giới phương Ðông như trăm số cát Căng già kia, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát chỗ được phước thí, trăm bội là hơn, ngàn bội là hơn, cho đến cực số bội cũng lại là hơn.

Khi ấy, Xá Lợi Tử và các đại chúng nương thần lực Phật, lại thấy thế giới phương Ðông như ngàn số cát Căng già, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát đều xả sở hữu, bố thí tất cả.

Chứa đống của báu lượng ngang như núi, tùy các hữu tình cần gì thí nấy, khuyên loại hữu tình tự thọ dụng rồi lại chuyển thí người, tâm không bị ngại. Hành thí như thế không điều nhiễm đắm, ngày đêm tinh siêng thường không chán mỏi.  

Như vậy chứa nhóm áo mặc đồ nằm uống ăn thảy vật lượng đều như núi, tùy các hữu tình cần gì thí nấy,  khuyên loại hữu tình tự thọ dụng rồi, lại chuyển thí người, tâm không bị ngại. Hành thí như thế không điều nhiễm đắm, ngày đêm tinh siêng thường không chán mỏi.

Bấy giờ, Phật bảo Xá Lợi Tử rằng: Ngươi thấy thế giới phương Ðông như ngàn số cát Căng già, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát hành thí mà tâm không nhiễm đắm chăng?

Khi ấy, Xá Lợi Tử bèn thưa Phật rằng: Bạch Thế Tôn! Ðã thấy. Bạch Thiện Thệ! Thấy rồi.

Phật nói: Bồ tát cầu Ðại Bồ đề đều nên tu hành bố thí như thế. Lại, Xá Lợi Tử! Nơi ý hiểu sao? Các Bồ tát kia thí rộng lớn chăng?

Xá Lợi Tử thưa: Bạch Thế Tôn! Rộng lớn. Bạch Thiện Thệ! Rộng lớn lắm. Các Bồ tát kia căn lành bố thí lượng không ngằn mé.

Phật nói: Như vậy, như ngươi vừa nói. Nếu có Bồ tát năng quán pháp không, duyên Nhất thiết trí đủ thắng công đức, thương xót hữu tình tùy có sở thí; đối thế giới phương Ðông như ngàn số cát Căng già kia, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát chỗ được phước thí, trăm bội là hơn, ngàn bội là hơn, cho đến cực số bội cũng lại là hơn.

Khi ấy, Xá Lợi Tử và các đại chúng nương thần lực Phật, lại thấy phương Ðông như trăm ngàn thế giới số cát Căng già, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát đều xả sở hữu, bố thí tất cả. Chứa đống của báu lượng ngang như núi, tùy các hữu tình cần gì thí nấy, khuyên loại hữu tình tự thọ dụng rồi, lại chuyển thí người, tâm không bị ngại. Hành thí như thế không điều nhiễm đắm, ngày đêm tinh siêng thường không chán mỏi.  

Như vậy chứa nhóm áo mặc đồ nằm, uống ăn thảy vật lượng đều như núi, tùy các hữu tình cần gì thí nấy,  khuyên loại hữu tình tự thọ dụng rồi, lại chuyển thí người, tâm không bị ngại. Hành thí như thế không điều nhiễm đắm, ngày đêm tinh siêng thường không chán mỏi.

Bấy giờ, Phật bảo Xá Lợi Tử rằng: Ngươi thấy phương Ðông như trăm ngàn số cát Căng già, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát hành thí mà tâm không nhiễm đắm chăng?

Khi ấy, Xá Lợi Tử bèn thưa Phật rằng: Bạch Thế Tôn! Ðã thấy. Bạch Thiện Thệ! Thấy rồi.

Phật nói: Bồ tát cầu Ðại Bồ đề đều nên tu hành bố thí như thế. Lại, Xá Lợi Tử! Nơi ý hiểu sao? Các Bồ tát kia thí rộng lớn chăng?

Xá Lợi Tử thưa: Bạch Thế Tôn! Rộng lớn. Bạch Thiện Thệ! Rộng lớn lắm. Các Bồ tát kia căn lành bố thí lượng không ngằn mé.

Phật nói: Như vậy, như ngươi vừa nói. Nếu có Bồ tát năng quán pháp không, duyên Nhất thiết trí đủ thắng công đức, thương xót hữu tình tùy có sở thí; đối phương Ðông như trăm ngàn thế giới số cát Căng già kia, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát chỗ được phước thí, trăm bội là hơn, ngàn bội là hơn, cho đến cực số bội cũng lại là hơn.

Khi ấy, Xá Lợi Tử và các đại chúng nương thần lực Phật, lại thấy phương Ðông vô số thế giới số cát Căng già, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát đều xả sở hữu, bố thí tất cả.

Chứa đống của báu lượng ngang như núi, tùy các hữu tình cần gì thí nấy, khuyên loại hữu tình tự thọ dụng rồi lại chuyển thí người, tâm không bị ngại. Hành thí như thế không điều nhiễm đắm, ngày đêm tinh siêng thường không chán mỏi.  

Như vậy chứa nhóm áo mặc đồ nằm uống ăn thảy vật lượng đều như núi, tùy các hữu tình cần gì thí nấy,  khuyên loại hữu tình tự thọ dụng rồi, lại chuyển thí người, tâm không bị ngại. Hành thí như thế không điều nhiễm đắm, ngày đêm tinh siêng thường không chán mỏi.

Bấy giờ, Phật bảo Xá Lợi Tử rằng: Ngươi thấy phương Ðông vô số thế giới số cát Căng già, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát hành thí mà tâm không nhiễm đắm chăng?

Khi ấy, Xá Lợi Tử bèn thưa Phật rằng: Bạch Thế Tôn! Ðã thấy. Bạch Thiện Thệ! Thấy rồi.

Phật nói: Bồ tát cầu Ðại Bồ đề đều nên tu hành bố thí như thế. Lại, Xá Lợi Tử! Nơi ý hiểu sao? Các Bồ tát kia thí rộng lớn chăng?

Xá Lợi Tử thưa: Bạch Thế Tôn! Rộng lớn. Bạch Thiện Thệ! Rộng lớn lắm. Các Bồ tát kia căn lành bố thí lượng không ngằn mé.

Phật nói: Như vậy, như ngươi vừa nói. Nếu có Bồ tát năng quán pháp không, duyên Nhất thiết trí đủ thắng công đức, thương xót hữu tình tùy có sở thí; đối phương Ðông vô số thế giới số cát Căng già, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát chỗ được phước thí, trăm bội là hơn, ngàn bội là hơn, cho đến cực số bội cũng lại là hơn.

Khi ấy, Xá Lợi Tử và các đại chúng nương thần lực Phật, lại thấy phương Nam trăm ngàn thế giới, như vậy cho đến lại thấy phương Nam vô số thế giới số cát Căng già, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát đều xả sở hữu, bố thí tất cả. Chứa đống của báu lượng ngang như núi, tùy các hữu tình cần gì thí nấy, khuyên loại hữu tình tự thọ dụng rồi lại chuyển thí người, tâm không bị ngại. Hành thí như thế không điều nhiễm đắm, ngày đêm tinh siêng thường không chán mỏi.  

Như vậy chứa nhóm áo mặc đồ nằm uống ăn thảy vật lượng đều như núi, tùy các hữu tình cần gì thí nấy,  khuyên loại hữu tình tự thọ dụng rồi, lại chuyển thí người, tâm không bị ngại. Hành thí như thế không điều nhiễm đắm, ngày đêm tinh siêng thường không chán mỏi.

Bấy giờ, Phật bảo Xá Lợi Tử rằng: Ngươi thấy phương Nam trăm ngàn thế giới, như vậy cho đến vô số thế giới số cát Căng già, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát hành thí mà tâm không nhiễm đắm chăng?

Khi ấy, Xá Lợi Tử bèn thưa Phật rằng: Bạch Thế Tôn! Ðã thấy. Bạch Thiện Thệ! Thấy rồi.

Phật nói: Bồ tát cầu Ðại Bồ đề đều nên tu hành bố thí như thế. Lại, Xá Lợi Tử! Nơi ý hiểu sao? Các Bồ tát kia thí rộng lớn chăng?

Xá Lợi Tử thưa: Bạch Thế Tôn! Rộng lớn. Bạch Thiện Thệ! Rộng lớn lắm. Các Bồ tát kia căn lành bố thí lượng không ngằn mé.

Phật nói: Như vậy, như ngươi vừa nói. Nếu có Bồ tát năng quán pháp không, duyên Nhất thiết trí đủ thắng công đức, thương xót hữu tình tùy có sở thí; đối phương Nam trăm ngàn thế giới, như vậy cho đến vô số thế giới số cát Căng già kia, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát chỗ được phước thí, trăm bội là hơn, ngàn bội là hơn, cho đến cực số bội cũng lại là hơn.

Khi ấy, Xá Lợi Tử và các đại chúng nương thần lực Phật, lại thấy phương Tây  trăm ngàn thế giới số cát Căng già, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát đều xả sở hữu, bố thí tất cả. Chứa đống của báu lượng ngang như núi, tùy các hữu tình cần gì thí nấy, khuyên loại hữu tình tự thọ dụng rồi, lại chuyển thí người, tâm không bị ngại. Hành thí như thế không điều nhiễm đắm, ngày đêm tinh siêng thường không chán mỏi.  

Như vậy chứa nhóm áo mặc đồ nằm, uống ăn thảy vật lượng đều như núi, tùy các hữu tình cần gì thí nấy,  khuyên loại hữu tình tự thọ dụng rồi, lại chuyển thí người, tâm không bị ngại. Hành thí như thế không điều nhiễm đắm, ngày đêm tinh siêng thường không chán mỏi.

Bấy giờ, Phật bảo Xá Lợi Tử rằng: Ngươi thấy phương Tây trăm ngàn thế giới, như vậy cho đến vô số thế giới số cát Căng già, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát hành thí mà tâm không nhiễm đắm chăng?

Khi ấy, Xá Lợi Tử bèn thưa Phật rằng: Bạch Thế Tôn! Ðã thấy. Bạch Thiện Thệ! Thấy rồi.

Phật nói: Bồ tát cầu Ðại Bồ đề đều nên tu hành bố thí như thế. Lại, Xá Lợi Tử! Nơi ý hiểu sao? Các Bồ tát kia thí rộng lớn chăng?

Xá Lợi Tử thưa: Bạch Thế Tôn! Rộng lớn. Bạch Thiện Thệ! Rộng lớn lắm. Các Bồ tát kia căn lành bố thí lượng không ngằn mé.

Phật nói: Như vậy, như ngươi vừa nói. Nếu có Bồ tát năng quán pháp không, duyên Nhất thiết trí đủ thắng công đức, thương xót hữu tình tùy có sở thí; đối phương Tây trăm ngàn thế giới, như vậy cho đến vô số thế giới số cát Căng già kia, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát chỗ được phước thí, trăm bội là hơn, ngàn bội là hơn, cho đến cực số bội cũng lại là hơn.

Khi ấy, Xá Lợi Tử và các đại chúng nương thần lực Phật, lại thấy phương Bắc trăm ngàn thế giới, như vậy cho đến lại thấy phương Bắc vô số thế giới số cát Căng già, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát đều xả sở hữu, bố thí tất cả. Chứa đống của báu lượng ngang như núi, tùy các hữu tình cần gì thí nấy, khuyên loại hữu tình tự thọ dụng rồi, lại chuyển thí người, tâm không bị ngại. Hành thí như thế không điều nhiễm đắm, ngày đêm tinh siêng thường không chán mỏi.  

Như vậy chứa nhóm áo mặc đồ nằm, uống ăn thảy vật lượng đều như núi, tùy các hữu tình cần gì thí nấy,  khuyên loại hữu tình tự thọ dụng rồi, lại chuyển thí người, tâm không bị ngại. Hành thí như thế không điều nhiễm đắm, ngày đêm tinh siêng thường không chán mỏi.

Bấy giờ, Phật bảo Xá Lợi Tử rằng: Ngươi thấy phương Bắc trăm ngàn thế giới, như vậy cho đến vô số thế giới số cát Căng già, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát hành thí mà tâm không nhiễm đắm chăng?

Khi ấy, Xá Lợi Tử bèn thưa Phật rằng: Bạch Thế Tôn! Ðã thấy. Bạch Thiện Thệ! Thấy rồi.

Phật nói: Bồ tát cầu Ðại Bồ đề đều nên tu hành bố thí như thế. Lại, Xá Lợi Tử! Nơi ý hiểu sao? Các Bồ tát kia thí rộng lớn chăng?

Xá Lợi Tử thưa: Bạch Thế Tôn! Rộng lớn. Bạch Thiện Thệ! Rộng lớn lắm. Các Bồ tát kia căn lành bố thí lượng không ngằn mé.

Phật nói: Như vậy, như ngươi vừa nói. Nếu có Bồ tát năng quán pháp không, duyên Nhất thiết trí đủ thắng công đức, thương xót hữu tình tùy hữu có sở thí; đối phương Bắc trăm ngàn thế giới, như vậy cho đến vô số thế giới số cát Căng già kia, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát chỗ được phước thí, trăm bội là hơn, ngàn bội là hơn, cho đến cực số bội cũng lại là hơn.

Khi ấy, Xá Lợi Tử và các đại chúng nương thần lực Phật, lại thấy phương Ðông Nam trăm ngàn thế giới như vậy cho đến lại thấy phương Ðông Nam vô số thế giới số cát Căng già, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát đều xả sở hữu, bố thí tất cả. Chứa đống của báu lượng ngang như núi, tùy các hữu tình cần gì thí nấy, khuyên loại hữu tình tự thọ dụng rồi, lại chuyển thí người, tâm không bị ngại. Hành thí như thế không điều nhiễm đắm, ngày đêm tinh siêng thường không chán mỏi.  

Như vậy chứa nhóm áo mặc đồ nằm, uống ăn thảy vật lượng đều như núi, tùy các hữu tình cần gì thí nấy,  khuyên loại hữu tình tự thọ dụng rồi, lại chuyển thí người, tâm không bị ngại. Hành thí như thế không điều nhiễm đắm, ngày đêm tinh siêng thường không chán mỏi.

Bấy giờ, Phật bảo Xá Lợi Tử rằng: Ngươi thấy phương Ðông Nam trăm ngàn thế giới như vậy cho đến vô số thế giới số cát Căng già, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát hành thí mà tâm không nhiễm đắm chăng?

Khi ấy, Xá Lợi Tử bèn thưa Phật rằng: Bạch Thế Tôn! Ðã thấy. Bạch Thiện Thệ! Thấy rồi.

Phật nói: Bồ tát cầu Ðại Bồ đề đều nên tu hành bố thí như thế. Lại, Xá Lợi Tử! Nơi ý hiểu sao? Các Bồ tát kia thí rộng lớn chăng?

Xá Lợi Tử thưa: Bạch Thế Tôn! Rộng lớn. Bạch Thiện Thệ! Rộng lớn lắm. Các Bồ tát kia căn lành bố thí lượng không ngằn mé.

Phật nói: Như vậy, như ngươi vừa nói. Nếu có Bồ tát năng quán pháp không, duyên Nhất thiết trí đủ thắng công đức, thương xót hữu tình tùy có sở thí; đối phương Ðông Nam trăm ngàn thế giới như vậy cho đến vô số thế giới số cát Căng già kia, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát chỗ được phước thí, trăm bội là hơn, ngàn bội là hơn, cho đến cực số bội cũng lại là hơn.

Khi ấy, Xá Lợi Tử và các đại chúng nương thần lực Phật, lại thấy phương Tây Nam trăm ngàn thế giới, như vậy cho đến lại thấy phương Tây Nam vô số thế giới số cát Căng già, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát đều xả sở hữu, bố thí tất cả. Chứa đống của báu lượng ngang như núi, tùy các hữu tình cần gì thí nấy, khuyên loại hữu tình tự thọ dụng rồi, lại chuyển thí người, tâm không bị ngại. Hành thí như thế không điều nhiễm đắm, ngày đêm tinh siêng thường không chán mỏi.  

Như vậy chứa nhóm áo mặc đồ nằm, uống ăn thảy vật lượng đều như núi, tùy các hữu tình cần gì thí nấy,  khuyên loại hữu tình tự thọ dụng rồi, lại chuyển thí người, tâm không bị ngại. Hành thí như thế không điều nhiễm đắm, ngày đêm tinh siêng thường không chán mỏi.

Bấy giờ, Phật bảo Xá Lợi Tử rằng: Ngươi thấy phương Tây Nam trăm ngàn thế giới như vậy cho đến vô số thế giới số cát Căng già, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát hành thí mà tâm không nhiễm đắm chăng?

Khi ấy, Xá Lợi Tử bèn thưa Phật rằng: Bạch Thế Tôn! Ðã thấy. Bạch Thiện Thệ! Thấy rồi.

Phật nói: Bồ tát cầu Ðại Bồ đề đều nên tu hành bố thí như thế. Lại, Xá Lợi Tử! Nơi ý hiểu sao? Các Bồ tát kia thí rộng lớn chăng?

Xá Lợi Tử thưa: Bạch Thế Tôn! Rộng lớn. Bạch Thiện Thệ! Rộng lớn lắm. Các Bồ tát kia căn lành bố thí lượng không ngằn mé.

Phật nói: Như vậy, như ngươi vừa nói. Nếu có Bồ tát năng quán pháp không, duyên Nhất thiết trí đủ thắng công đức, thương xót hữu tình tùy có sở thí; đối phương Tây Nam trăm ngàn thế giới, như vậy cho đến vô số thế giới số cát Căng già kia, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát chỗ được phước thí, trăm bội là hơn, ngàn bội là hơn, cho đến cực số bội cũng lại là hơn.

Khi ấy, Xá Lợi Tử và các đại chúng nương thần lực Phật, lại thấy phương Tây Bắc trăm ngàn thế giới, như vậy cho đến lại thấy phương Tây Bắc vô số thế giới số cát Căng già, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát đều xả sở hữu, bố thí tất cả. Chứa đống của báu lượng ngang như núi, tùy các hữu tình cần gì thí nấy, khuyên loại hữu tình tự thọ dụng rồi, lại chuyển thí người, tâm không bị ngại. Hành thí như thế không điều nhiễm đắm, ngày đêm tinh siêng thường không chán mỏi.  

Như vậy chứa nhóm áo mặc đồ nằm uống ăn thảy vật lượng đều như núi, tùy các hữu tình cần gì thí nấy,  khuyên loại hữu tình tự thọ dụng rồi, lại chuyển thí người, tâm không bị ngại. Hành thí như thế không điều nhiễm đắm, ngày đêm tinh siêng thường không chán mỏi.

Bấy giờ, Phật bảo Xá Lợi Tử rằng: Ngươi thấy phương Tây Bắc trăm ngàn thế giới như vậy cho đến vô số thế giới số cát Căng già, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát hành thí mà tâm không nhiễm đắm chăng?

Khi ấy, Xá Lợi Tử bèn thưa Phật rằng: Bạch Thế Tôn! Ðã thấy. Bạch Thiện Thệ! Thấy rồi.

Phật nói: Bồ tát cầu Ðại Bồ đề đều nên tu hành bố thí như thế. Lại, Xá Lợi Tử! Nơi ý hiểu sao? Các Bồ tát kia thí rộng lớn chăng?

Xá Lợi Tử thưa: Bạch Thế Tôn! Rộng lớn. Bạch Thiện Thệ! Rộng lớn lắm. Các Bồ tát kia căn lành bố thí lượng không ngằn mé.

Phật nói: Như vậy, như ngươi vừa nói. Nếu có Bồ tát năng quán pháp không, duyên Nhất thiết trí đủ thắng công đức, thương xót hữu tình tùy có sở thí; đối phương Tây Bắc trăm ngàn thế giới, như vậy cho đến vô số thế giới số cát Căng già kia, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát chỗ được phước thí, trăm bội là hơn, ngàn bội là hơn, cho đến cực số bội cũng lại là hơn.

Khi ấy, Xá Lợi Tử và các đại chúng nương thần lực Phật, lại thấy phương Ðông Bắc trăm ngàn thế giới, như vậy cho đến lại thấy phương Ðông Bắc vô số thế giới số cát Căng già, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát đều xả sở hữu, bố thí tất cả. Chứa đống của báu lượng ngang như núi, tùy các hữu tình cần gì thí nấy, khuyên loại hữu tình tự thọ dụng rồi, lại chuyển thí người, tâm không bị ngại. Hành thí như thế không điều nhiễm đắm, ngày đêm tinh siêng thường không chán mỏi.  

Như vậy chứa nhóm áo mặc đồ nằm uống ăn thảy vật lượng đều như núi, tùy các hữu tình cần gì thí nấy,  khuyên loại hữu tình tự thọ dụng rồi, lại chuyển thí người, tâm không bị ngại. Hành thí như thế không điều nhiễm đắm, ngày đêm tinh siêng thường không chán mỏi.

Bấy giờ, Phật bảo Xá Lợi Tử rằng: Ngươi thấy phương Ðông Bắc trăm ngàn thế giới, như vậy cho đến vô số thế giới số cát Căng già, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát hành thí mà tâm không nhiễm đắm chăng?

Khi ấy, Xá Lợi Tử bèn thưa Phật rằng: Bạch Thế Tôn! Ðã thấy. Bạch Thiện Thệ! Thấy rồi.

Phật nói: Bồ tát cầu Ðại Bồ đề đều nên tu hành bố thí như thế. Lại, Xá Lợi Tử! Nơi ý hiểu sao? Các Bồ tát kia thí rộng lớn chăng?

Xá Lợi Tử thưa: Bạch Thế Tôn! Rộng lớn. Bạch Thiện Thệ! Rộng lớn lắm. Các Bồ tát kia căn lành bố thí lượng không ngằn mé.

Phật nói: Như vậy, như ngươi vừa nói. Nếu có Bồ tát năng quán pháp không, duyên Nhất thiết trí đủ thắng công đức, thương xót hữu tình tùy có sở thí; đối phương Ðông Bắc trăm ngàn thế giới, như vậy cho đến vô số thế giới số cát Căng già kia, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát chỗ được phước thí, trăm bội là hơn, ngàn bội là hơn, cho đến cực số bội cũng lại là hơn.

Khi ấy, Xá Lợi Tử và các đại chúng nương thần lực Phật, lại thấy phương Hạ trăm ngàn thế giới, như vậy cho đến lại thấy phương Hạ vô số thế giới số cát Căng già, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát đều xả sở hữu, bố thí tất cả. Chứa đống của báu lượng ngang như núi, tùy các hữu tình cần gì thí nấy, khuyên loại hữu tình tự thọ dụng rồi, lại chuyển thí người, tâm không bị ngại. Hành thí như thế không điều nhiễm đắm, ngày đêm tinh siêng thường không chán mỏi.  

Như vậy chứa nhóm áo mặc đồ nằm uống ăn thảy vật lượng đều như núi, tùy các hữu tình cần gì thí nấy,  khuyên loại hữu tình tự thọ dụng rồi, lại chuyển thí người, tâm không bị ngại. Hành thí như thế không điều nhiễm đắm, ngày đêm tinh siêng thường không chán mỏi.

Bấy giờ, Phật bảo Xá Lợi Tử rằng: Ngươi thấy phương Hạ trăm ngàn thế giới, như vậy cho đến vô số thế giới số cát Căng già, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát hành thí mà tâm không nhiễm đắm chăng?

Khi ấy, Xá Lợi Tử bèn thưa Phật rằng: Bạch Thế Tôn! Ðã thấy. Bạch Thiện Thệ! Thấy rồi.

Phật nói: Bồ tát cầu Ðại Bồ đề đều nên tu hành bố thí như thế. Lại, Xá Lợi Tử! Nơi ý hiểu sao? Các Bồ tát kia thí rộng lớn chăng?

Xá Lợi Tử thưa: Bạch Thế Tôn! Rộng lớn. Bạch Thiện Thệ! Rộng lớn lắm. Các Bồ tát kia căn lành bố thí lượng không ngằn mé.

Phật nói: Như vậy, như ngươi vừa nói. Nếu có Bồ tát năng quán pháp không, duyên Nhất thiết trí đủ thắng công đức, thương xót hữu tình tùy có sở thí; đối phương Hạ trăm ngàn thế giới, như vậy cho đến vô số thế giới số cát Căng già kia, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát chỗ được phước thí, trăm bội là hơn, ngàn bội là hơn, cho đến cực số bội cũng lại là hơn.

Khi ấy, Xá Lợi Tử và các đại chúng nương thần lực Phật, lại thấy phương Thượng trăm ngàn thế giới, như vậy cho đến lại thấy phương Thượng vô số thế giới số cát Căng già, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát đều xả sở hữu, bố thí tất cả. Chứa đống của báu lượng ngang như núi, tùy các hữu tình cần gì thí nấy, khuyên loại hữu tình tự thọ dụng rồi, lại chuyển thí người, tâm không bị ngại. Hành thí như thế không điều nhiễ

m đắm, ngày đêm tinh siêng thường không chán mỏi.  

Như vậy chứa nhóm áo mặc đồ nằm uống ăn thảy vật lượng đều như núi, tùy các hữu tình cần gì thí nấy,  khuyên loại hữu tình tự thọ dụng rồi, lại chuyển thí người, tâm không bị ngại. Hành thí như thế không điều nhiễm đắm, ngày đêm tinh siêng thường không chán mỏi.

Bấy giờ, Phật bảo Xá Lợi Tử rằng: Ngươi thấy phương Thượng trăm ngàn thế giới, như vậy cho đến vô số thế giới số cát Căng già, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát hành thí mà tâm không nhiễm đắm chăng?

Khi ấy, Xá Lợi Tử bèn thưa Phật rằng: Bạch Thế Tôn! Ðã thấy. Bạch Thiện Thệ! Thấy rồi.

Phật nói: Bồ tát cầu Ðại Bồ đề đều nên tu hành bố thí như thế. Lại, Xá Lợi Tử! Nơi ý hiểu sao? Các Bồ tát kia thí rộng lớn chăng?

Xá Lợi Tử thưa: Bạch Thế Tôn! Rộng lớn. Bạch Thiện Thệ! Rộng lớn lắm. Các Bồ tát kia căn lành bố thí lượng không ngằn mé.

Phật nói: Như vậy, như ngươi vừa nói. Nếu có Bồ tát năng quán pháp không, duyên Nhất thiết trí đủ thắng công đức, thương xót hữu tình tùy có sở thí; đối phương Thượng trăm ngàn thế giới, như vậy cho đến vô số thế giới số cát Căng già kia, mỗi mỗi thế giới vô lượng Bồ tát chỗ được phước thí, trăm bội là hơn, ngàn bội là hơn, cho đến cực số bội cũng lại là hơn.

Lại nữa, Xá Lợi Tử! Bồ tát Ma ha tát muốn mau chứng được Nhất thiết trí trí, cùng đời vị lai lợi vui hữu tình, nên quán pháp không, duyên Nhất thiết trí đủ thắng công đức, thường nghĩ hữu tình chịu khổ nghèo cùng nên hành bố thí Ba la mật đa. Ðem căn lành đấy thí khắp tất cả, khiến thoát các khổ ác thú sanh tử, làm lời nguyện này: Các loại hữu tình mười phương thế giới do uy lực công đức căn lành Ta, kẻ chưa phát tâm Vô thượng Bồ đề khiến mau phát tâm, kẻ đã phát tâm Vô thượng Bồ đề khiến hẳn chẳng quay lui, nếu kẻ đối Vô thượng Chánh đẳng Bồ đề đã chẳng lui, khiến mau viên mãn Nhất thiết trí trí.

 

--- o0o ---

Mục Lục Tập 24

Quyển thứ:  | 576  |  577 | 578 |  579 |  580

 581 | 582 | 583  |  584  | 585 |  586  |  587 | 588 | 589 | 590

591 | 592 | 593 | 594 | 595 | 596 | 597 | 598 | 599 | 600

 

--- o0o ---

Mục Lục Tổng Quát Kinh Bát Nhã

Tập:  1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 78 | 9 | 10 | 11 | 12

13 | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | 23 | 24  

--- o0o ---

Vi tính: Chân Nguyện
Cập nhật: 01-01-2003


Webmaster:quangduc@quangduc.com

Trở về Thư Mục Kinh Điển Phật Giáo

Đầu trang

 

Biên tập nội dung: Tỳ kheo Thích Nguyên Tạng
Xin gởi bài mới và ý kiến đóng góp đến ban biên tập qua địa chỉ:
quangduc@quangduc.com