Tiếng Việt

Trang nhà Quảng Đức

Tiếng Anh

qd.jpg (8936 bytes)

Kinh Điển Phật Giáo


...... ... .

 

 

KINH PHÁP CÚ

(DHAMMAPADA)

 

Tâm Minh Ngô Tằng Giao

chuyển dịch thơ

* Diệu Phương xuất bản * 2003 *

--- o0o ---

 

Phần 2

 

 

11 . Phẩm già

 

(146)

Làm sao thích thú vui cười

Khi ta ở giữa cõi đời nóng thiêu

Lửa tham dục cháy trăm chiều

Vô minh tăm tối dập dìu vây quanh

Sao không tìm ánh quang minh

Nhờ đèn trí tuệ giúp mình thoát ra.

 

(147)

Hãy nhìn cái tấm thân này

Bề ngoài đẹp đẽ, trong đầy nhớp nhơ

Ðống xương lở lói vô bờ

Mang bao tật bệnh, cứ ngờ tốt tươi

Chứa gì bền vững ở đời

Ðâu tồn tại mãi mà người bận tâm.

 

(148)

Thân này suy yếu, già nua

Dễ dàng hư nát tựa như khu rừng

Tập trung bệnh tật chập chùng

Thời gian hủy hoại, cuối cùng tan đi

Có sinh có tử lạ gì.

 

(149)

Trái bầu khi tới mùa thu

Bị quăng vì héo vì khô mất rồi,

Thân này cũng vậy mà thôi

Tàn đời thành đống xương phơi bạc mầu

Nhìn xem vui thú gì đâu.

 

(150)

Thân này là một cái thành

Xây bằng xương cốt và quanh bốn bề

Quết tô máu thịt bao che

Ðể mà chứa chất não nề bên trong

Sự già nua, sự tử vong

Chứa chan kiêu ngạo, chất chồng dối gian.

 

(151)

Cái xe vua chúa thường đi

Trang hoàng lộng lẫy còn gì quý hơn

Rồi ra hư cũ, nát tan

Khác chi so với tấm thân con người

Dù cho chăm sóc tuyệt vời

Cũng già cũng yếu cuối đời tránh sao,

Chỉ trừ giáo pháp tối cao

Của người thánh thiện không bao giờ tàn

Luôn luôn sáng tỏ rỡ ràng

Người lành truyền tụng, vô vàn quý thay.

 

(152)

Người không chịu học, chịu nghe

Giống như bò với trâu kia vô ngần,

Trâu bò lớn mạnh thịt gân

Nhưng mà trí tuệ trăm phần y nguyên

Nào đâu phát triển được thêm.

 

(153) - (154)

Lang thang khắp nẻo luân hồi

Qua bao tiền kiếp nổi trôi ta bà

Tìm không gặp kẻ làm nhà

Chuyên gây cuộc sống diễn ra rối bời,

Nay ta bắt gặp ngươi rồi

Kẻ làm nhà hỡi, ngừng thôi đừng làm!

Rui mè ngươi đã gãy ngang

Rui mè dục vọng tan hoang đã đành,

   Cột kèo ngươi cũng tan tành

Cột kèo tăm tối vô minh hại người!

   Niết Bàn ta chứng đắc rồi

Bao nhiêu tham ái dứt nơi tâm này.

 

 (155)

Lúc còn cường tráng thiếu niên

Ðã không tạo dựng được thêm gia tài

Tu hành biếng nhác, chây lười

Ðến khi luống tuổi con người giống sao

Cò già buồn đứng bờ ao

Ao khô cạn nước kiếm sao ra mồi

Chết mòn thân xác mất thôi!

 

(156)

Lúc còn cường tráng thiếu niên

Ðã không tạo dựng được thêm gia tài

Tu hành biếng nhác, chây lười

Khi già nằm xuống dáng người khác chi

Cây cung bị gãy vứt kia

Buồn than dĩ vãng trôi đi mất rồi.

 

12 . Phẩm chính mình

 

(157)

ai mà biết tự thương mình

Phải nên bảo vệ nhiệt tình bản thân

Trong ba giai đoạn đường trần

Trẻ trung, lớn tuổi và luôn về già

Người hiền trí hãy tỉnh ra

Tìm đường giác ngộ, lìa xa mê lầm.

 

(158)

Ðầu tiên hãy tự đặt mình

Vào đường chân chính quang minh rạng ngời

Về sau mới giáo hóa người,

Kẻ hiền, kẻ trí luôn noi gương này

Nào ai chê trách nữa đây.

 

(159)

Muốn khuyên, muốn dạy dỗ ai

Trước tiên hãy tự sửa nơi chính mình

Ðích thân gương mẫu thực hành

Rồi sau mới dạy điều lành điều hay

Sửa mình quả thật khó thay!

 

(160)

Tự mình là vị cứu tinh

Tự mình nương tựa vào mình tốt thay

Nào ai cứu được mình đây?

Tự mình điều phục hàng ngày cho chuyên

   Thành ra điểm tựa khó tìm.

 

(161)

Khi mà nghiệp ác sinh ra

Do mình tự tạo, khó mà thoát thân

Nghiệp này nghiến kẻ ngu đần

Kim cương nghiến đá muôn phần giống nhau.

 

(162)

Người phá giới tự hại mình,

Như dây chùm gửi leo quanh cây vườn

Dần dần siết chết cây luôn,

Người này gieo hại bản thân vô bờ,

Gieo điều xấu, ác mong chờ

Mà quân thù địch ước mơ hại mình.

 

(163)

Làm điều gây hại cho mình

Dù cho hung ác, thật tình dễ sao,

Việc lành, việc tốt biết bao

Dù cho lợi ích làm nào dễ đâu.

 

(164)

Ðám người khờ dại, ngu si

Vì nhìn sai lạc, khinh khi đạo mầu

Khinh khi giáo pháp thâm sâu

Nhạo người chánh đạo từ lâu tu hành,

Ðám này rước khổ vào mình

Giống cây lau nọ khi sinh quả rồi

Sẽ liền tự diệt mà thôi.

.

(165)

Làm điều ác cũng bởi ta

Nhiễm ô cũng vậy tạo ra bởi mình

Và khi làm những điều lành

Hoặc là thanh tịnh cũng mình tạo ra,

Tịnh hay không tịnh do ta

Chính ta tự tạo, ai mà khác đâu!

 

(166)

Chớ vì lợi ích cho người

Mà quên lợi ích cho nơi chính mình

Mục tiêu giải thoát tử sinh

Ai lo lợi ích cho mình chớ quên

Quyết tâm đạt được cho bền.

 

13 . Phẩm Thế Gian

 

(167)

Ðừng theo dục vọng thấp hèn

Sống đừng buông thả đắm chìm bản thân

Ðừng mang thành kiến sai lầm

Ðừng tăng thêm mãi dương gian não phiền

   Luân hồi sinh tử triền miên.

 

(168)

Luôn hăng hái, chớ buông lung

Sống theo chánh pháp vô cùng tịnh thanh

Những người chánh hạnh thực hành

Ðời này cảm thấy thân mình an vui

Ðời sau sung sướng thêm thôi.

 

(169)

Thực hành chánh hạnh chuyên cần

Ðừng theo đường ác, chớ làm điều sai

   Ai theo chánh pháp đời này

Niềm vui mãi hưởng kéo dài đời sau.

 

(170)

Tựa như bọt nước trôi sông,

Lâu đài, phố chợ bềnh bồng biển sương

Toàn là ảo ảnh vô thường

Nhìn đời như vậy còn vương vấn gì

Tử thần ta há sợ chi.

 

(171)

Dù nhìn trần thế của ta

Xa hoa lộng lẫy như là xe vua

Kẻ cuồng dại mới thích ưa

Mới mong tham đắm mê mờ ngu si

Còn như người trí thiết chi

Có đâu luyến ái, dễ gì bận tâm.

 

(172)

Người nào trước sống buông lung

Sau không phóng dật, một lòng chuyên tu

Như trăng thoát khỏi mây mù

Sáng soi trần thế, đẹp phô ánh vàng.

 

(173)

Người nào làm những việc lành

Xóa mờ nghiệp ác của mình thuở xưa

Như trăng thoát khỏi mây mù

Sáng soi trần thế, đẹp phô ánh vàng.

 

(174)

Ðời này mù quáng vô vàn

Ít người thấy được rõ ràng mà thôi

Như chim thoát khỏi lưới rồi

Ít con bay thẳng hướng trời cao xa.

 

(175)

Thiên nga tung cánh thảnh thơi

Chỉ bay theo hướng mặt trời hừng đông,

Người quyền phép nhờ thần thông

Chỉ bay lượn giữa hư không dễ dàng,

Riêng người trí lớn vô vàn

Dẹp trừ dục vọng Ma quân kia rồi

Mới bay khỏi thế gian thôi.

 

(176)

Ai vi phạm giáo pháp rồi,

Ai ưa gian dối thốt lời dài lâu,

Ai tin chẳng có đời sau,

Bao điều xấu, ác họ đâu sợ gì

Sẵn sàng làm, có ngại chi.

 

(177)

Những người keo kiết ở đời

Sinh đâu vào được cõi trời mai sau

Những người ngu muội dài lâu

Ghét lời bố thí, ghét câu cúng dường,

Chỉ riêng người trí tìm đường

Mở tâm quảng đại cúng dường lòng vui

Ðời sau an lạc mãi thôi.

 

(178)

Dù làm bá chủ thế gian,

Dù sinh vào chốn vẻ vang cõi trời,

Dù làm chúa tể cao vời

Chủ trì vũ trụ khắp nơi huy hoàng,

So ra cũng chẳng sánh ngang

Người xuôi dòng tới Niết Bàn thênh thang

"Nhập lưu" đắc quả vẻ vang.

 

14 . Phẩm Ðức Phật

 

(179)

Chẳng ai hơn nổi con người

Ðã từng thắng phục được nơi dục tình

Người như vậy chính thân mình

Ở đời không sợ dục tình dõi theo

Mênh mông Phật giới cao siêu

Tham, sân, si dấu tích đều còn đâu

Các ngươi cám dỗ dễ nào.

 

(180)

Lưới mê được giải tỏa rồi

Dục tình kia khó tìm người dõi theo

Mênh mông Phật giới cao siêu

Tham, sân, si dấu tích đều còn đâu

Các ngươi cám dỗ dễ nào!

 

(181)

Người hiền trí chuyên tu thiền

Ưa hương giải thoát, thích miền tịnh yên

Nghĩ suy giác ngộ vô biên

Chúng sinh yêu kính, chư thiên nể vì.

 

(182)

Khó mà sinh được làm người,

Rồi ra sống được trọn đời khó hơn,

Ðược nghe chánh pháp tuyên dương

Cũng là điều khó trăm đường mà thôi,

Duyên may gặp Phật ra đời

Là điều hy hữu, tuyệt vời biết bao.

 

(183)

Chớ làm điều ác bao giờ

Làm điều lành tốt người chờ, người mong

Giữ tâm, giữ ý sạch trong

Là lời Phật dạy ghi lòng chớ quên.

 

(184)

Phật thường dạy đã lâu rồi

Niết Bàn là chốn tuyệt vời cao siêu

Cũng như nhẫn nhục trăm chiều

Lấy điều khổ hạnh làm điều tối cao,

Xuất gia chẳng hại ai nào

Sa Môn tu tập nỡ sao hại người.

 

(185)

Chớ nên phỉ báng một ai

Ðừng gây tổn hại cho người xung quanh

Giữ gìn giới luật nghiêm minh

Uống ăn chừng mực cho thành thói quen

Lánh riêng sống chỗ tịnh yên

Chuyên tu thiền định, hướng miền thanh cao

Lời chư Phật dạy lành sao!

 

(186) - (187)

Dù cho mưa xuống bạc vàng

Cũng đâu thỏa mãn lòng tham con người

Người hiền trí biết rõ thôi

Dục tình vui ít để rồi khổ thêm,

Cõi trời cao ngất từng trên

Dục tình dù có, chớ nên ham cầu,

Người con Phật hiểu pháp mầu

Chỉ mong tham ái được mau diệt trừ.

 

(188) - (192)

Loài người hãi sợ kinh hoàng

Nên tìm nhiều chỗ vội vàng quy y

Thánh thần núi nọ, rừng kia

Hoặc nơi cây cối, tháp bia, miếu đền

Nào đâu nương tựa được yên

Quy y như vậy não phiền còn vương,

Nếu quy y Phật, Pháp, Tăng

Riêng phần trí tuệ vinh thăng nhiệm mầu

Hiểu ra Tứ Ðế thâm sâu:

Biết rằng trần thế khổ đau là gì,

Hiểu ra nguồn gốc khổ kia,

Biết đường diệt hết khổ đi là rồi

 Biết Bát Chánh Ðạo tuyệt vời

Tám đường chân chính con người nên theo

Quy y chỗ đó cao siêu

An toàn, giải thoát trăm điều khổ đau.

 

(193)

Khó mà gặp được thánh nhân

Là người trí tuệ muôn phần cao siêu

Người như vậy chẳng có nhiều,

Chỗ nào kẻ trí sớm chiều sinh ra

Gia đình hạnh phúc chan hòa.

 

(194)

Vui thay đức Phật ra đời!

Vui thay giáo pháp giảng nơi cõi trần!

Tăng hòa hợp đẹp muôn phần!

Ðẹp thay giới luật xa gần đồng tu!

 

(195) - (196)

Cúng dường vị đáng cúng dường

Phật hay đệ tử thân thương của Ngài

Là người khắc phục, anh tài

Vượt qua chướng ngại, thoát ngoài lo âu

Không còn phiền não muộn sầu

Lửa tham, lửa dục từ lâu tắt rồi

   Cúng dường như thế tuyệt vời

Gây bao công đức nào ai sánh cùng.

 

15 . Phẩm An Lạc

 

(197)

ngay giữa đám nhân sinh

Dù người hờn oán, nếu mình thảnh thơi

Sống không thù hận cùng người

Thật là sung sướng, cuộc đời thơm hương.

 

(198)

ngay giữa đám nhân sinh

Khi người đau ốm, nếu mình thảnh thơi

Sống không tật bệnh trong người

Thật là sung sướng, cuộc đời thơm hương.

 

(199)

ngay giữa đám nhân sinh

Mặc người tham ái, nếu mình thảnh thơi

Sống không dục vọng như người

Thật là sung sướng, cuộc đời thơm hương.

 

(200)

Chúng ta hạnh phúc vô biên

Khi không chướng ngại, não phiền nổi trôi

Sống đời hỷ lạc tuyệt vời

Tựa như những vị cõi trời Quang Âm.

 

(201)

Khi mà thắng lợi vẻ vang

Sinh ra thù oán ngập tràn. Nguy thay!

Khi mà thất bại chua cay

Sinh ra đau khổ chất đầy tâm can!

Chi bằng thắng bại chẳng màng

Cuộc đời tịnh lạc, bình an vô cùng.

 

(202)

Lửa nào lại sánh được ngang

Lửa tham lửa dục cháy tan dữ dằn,

Ác nào lại sánh cho bằng

Ác sân ác hận hung hăng oán hờn,

Khổ nào lại vượt được hơn

Khổ thân ngũ uẩn hợp tan sớm chiều,

Vui kia so sánh đủ điều

Sao bằng vui chốn cao siêu Niết Bàn.

 

(203)

Ðói là chứng bệnh lớn lao,

Vô thường ngũ uẩn khổ đau nhất đời,

Nếu ai hiểu đúng vậy rồi

Coi như đạt đến cực vui Niết Bàn.

 

(204)

Ai không bệnh, lợi nhất đời

Ai mà biết đủ là người giàu sang

Ai thành tín là bạn vàng

Và nơi cực lạc: Niết Bàn là đây.

 

(205)

Ai từng vui sống một mình

Ai từng hưởng thú an bình, tịnh yên

Sẽ không đau khổ não phiền

Niềm vui chánh pháp hưởng thêm dạt dào.

 

(206)

Lành thay gặp được thánh nhân

Cạnh người ta hưởng thêm phần an vui,

Muốn cho hạnh phúc lâu dài

Những người ngu dại ta thời tránh mau.

 

(207)

Sống chung, thân cận người ngu

Lúc nào cũng thấy buồn lo phập phồng,

Khổ thay gần kẻ ngu đần

Khác nào sống cạnh địch quân hiểm nghèo,

 Sống cùng người trí lành nhiều

Vui như bên kẻ thân yêu, họ hàng.

 

(208)

Ðúng như vậy! Thật rõ ràng:

Nếu gần gũi được những hàng thánh nhân,

Người hiền trí, người đa văn

Những người trì giới thành tâm, kiên trì

Nên theo gót họ mọi bề

Như trăng theo mãi đường đi sao trời. 


 

16 . Phẩm Yêu thích

 

(209)

Siêng làm việc chẳng đáng làm

Lơ là những việc vô vàn thiết thân

Quên đi mục đích tối cần

Chạy theo dục lạc muôn phần lầm sai

   Ai mà như vậy muôn đời

Tỵ hiềm, ganh ghét những người chuyên tu.

 

(210)

Chớ kề cận kẻ yêu thương,

Chớ gần gũi kẻ mình thường chẳng ưa,

Ở đời khổ mấy cho vừa

Khi yêu không gặp, khi ưa chẳng kề

Cũng đau cũng đớn kể chi

Ghét này phải gặp, oán kia phải kề.

 

(211)

Ðừng yêu đến độ say mê

Kẻo khi ly biệt não nề héo hon

Nếu mà yêu ghét không còn

Chẳng chi ràng buộc, tâm hồn thảnh thơi.

 

(212)

Khởi từ tình ái sinh ra

Chứa chan hãi sợ, chan hòa lo âu

Thân yêu, tình ái lìa mau

Chẳng còn lo sợ, ưu sầu tiêu tan.

 

(213)

Khởi từ luyến ái sinh ra

Chứa chan hãi sợ, chan hòa lo âu

Mến thương, luyến ái lìa mau

Chẳng còn lo sợ, ưu sầu tiêu tan.

 


 

(214)


 

K hởi từ hỷ ái sinh ra

Sinh lo, sinh sợ khó mà tránh đi

Khi mà hỷ ái xa lìa

Chẳng còn lo sợ chút gì nữa đâu.

 

(215)

Khởi từ dục ái sinh ra

Sinh lo, sinh sợ khó mà tránh đi

Khi mà dục ái xa lìa

Chẳng còn lo sợ chút gì nữa đâu.

 

(216)

Khởi từ tham ái sinh ra

Sinh lo, sinh sợ khó mà tránh đi

Khi mà tham ái xa lìa

Chẳng còn lo sợ chút gì nữa đâu.

 

(217)

Người mà giới hạnh chu toàn

Sáng soi trí tuệ, vững vàng đạo tâm

Bao điều chân lý thấm nhuần

Làm tròn bổn phận mười phân vẹn mười

   Là người đáng kính tuyệt vời.

 

(218)

Ai mà tâm nguyện dạt dào

Mong tìm lên chốn tối cao Niết Bàn

Thú vui ái dục chẳng màng

Ðáng tôn bậc ấy là hàng "thượng lưu".

 

(219) - (220)

Hãy nhìn người khách ly hương

Lâu ngày an ổn từ phương xa về

Bà con cùng với bạn bè

Hân hoan chào đón tràn trề niềm vui,

Người làm lành cũng vậy thôi

Tạo ra nghiệp phước để rồi mất đâu

Qua đời này đến đời sau

Bao nhiêu nghiệp phước khác nào người thân

Ðón mừng họ rất ân cần.

 

17 . Phẩm Phẫn Nộ

 

(221)

Lìa mau lòng giận dữ đi

Chớ hề ngạo mạn, chớ hề kiêu căng

Hãy mau giải thoát buộc ràng

Ðừng ham danh sắc, đừng màng thân tâm

Không còn dục vọng xa gần

Khổ đau sẽ chẳng quẩn chân gây phiền.

 

(222)

Khi cơn giận dữ bùng ra

Ai mà ngăn được mới là người hay

Giỏi như hãm lại được ngay

Chiếc xe đang chạy chở đầy, phóng nhanh,

Nếu không thì bản thân mình

Cầm cương hờ hững tài tình gì đâu.

 

(223)

Lấy từ bi, lấy ôn hòa

Thắng cơn nóng giận bùng ra thét gầm

Lấy hiền lành, lấy thiện tâm

Thắng lòng hung ác bất nhân khó lường

Lấy tâm bố thí cúng dường

Thắng hàng keo kiệt, thắng phường tham lam

Lấy chân thật để đập tan

Những trò hư ngụy, dối gian ở đời.

 

(224)

Nói lời chân thật luôn luôn,

Dẹp cơn nóng giận dỗi hờn khó coi,

Dù ta có ít của thôi

Cũng chia bố thí cho người đến xin,

Nhờ ba việc tốt lành trên

Ðưa ta đến cõi chư thiên, cõi trời.

 

(225)

Bậc hiền lương chẳng hại ai

Thân tâm lo chế ngự hoài trước sau

Ðến nơi bất tử thật mau

Niết Bàn chốn ấy hết sầu, hết bi.

 

(226)

Những người giác tỉnh thường xuyên

Dốc lòng tu tập ngày đêm chuyên cần

Quyết tâm hướng đến Niết Bàn

Thì bao phiền não tiêu tan chẳng còn.

 

(227)

Người con Phật hãy nghe đây

Chuyện không phải chỉ đời này mà thôi

Từ đời xưa đã nói rồi:

"Làm thinh thời sẽ có người chê bai,

Nói nhiều cũng bị chê hoài,

Dù cho nói ít cũng người chê thôi".

Làm người không bị chê cười

Thực là chuyện khó ở nơi cõi trần.

 

(228)

đời toàn bị chê bai

Hay toàn nghe tiếng người ngoài khen ta

Từ xưa chẳng thấy xảy ra,

Tìm trong hiện tại thật là khó sao,

Tương lai cũng chẳng có nào.

 

(229) - (230)

Hàng ngày tự xét bản thân

Tránh bao hành động sai lầm xấu xa

Luôn luôn trí tuệ phô ra

Nêu gương phẩm hạnh sáng lòa không trung

Tựa vàng ròng, quý vô cùng

Ai mà còn dám tìm đường chê bai

Chư thiên cũng tán dương hoài

Phạm thiên, người trí hết lời ngợi khen.

 

(231)

Giữ gìn kiểm soát Thân người

Ðừng vì nóng giận để rồi làm sai

Thân đừng làm ác, hại ai

Làm lành, làm thiện miệt mài tu thân.

 

(232)

Giữ gìn kiểm soát Lời người

Ðừng vì nóng giận để rồi nói sai

Lời đừng nói ác, hại ai

Nói lành, nói thiện miệt mài tu thân.

 

(233)

Giữ gìn kiểm soát Ý người

Ðừng vì nóng giận để rồi nghĩ sai

Ý đừng nghĩ ác, hại ai

Nghĩ lành, nghĩ thiện miệt mài tu thân.

 

(234)

Những người trí, những kẻ hiền

Luôn lo kiểm soát, giữ gìn tấm thân

Lời ăn tiếng nói lo luôn

Lại lo cho ý, cho tâm của mình

Chăm lo ba nghiệp nhiệt tình.

 

18 . Phẩm Dơ bẩn

 

(235)

Ngươi nay giống lá héo khô

Diêm vương sứ giả đang chờ đợi ngươi

Ðứng trên ngưỡng cửa tử rồi

Hành trang, lương thực ngươi thời không mang

Không hề chuẩn bị kỹ càng

Chuyến đi thăm thẳm vô vàn dài lâu.

 

(236)

Hãy lo tự tạo cho mình

Một hòn đảo để tu hành bình an

Tinh cần, trí tuệ, khôn ngoan

Gột đi dục vọng, phá tan não phiền

Bước lên cảnh giới chư thiên

.

(237)

Ðời ngươi sắp lụn sắp tàn

Ngươi đang lê bước đến gần diêm vương

Không nơi ngơi nghỉ dọc đường

Hành trang, lương thực không mang theo mình

Không hề chuẩn bị hành trình.

 

(238)

Hãy lo tự tạo cho mình

Một hòn đảo để tu hành bình an

Tinh cần, trí tuệ, khôn ngoan

Gột đi dục vọng, phá tan não phiền

Sẽ không quay trở về miền

quẩn quanh sinh lão, triền miên luân hồi.

 

(239)

Từng giây, từng phút, từng giờ

Những người hiền trí âu lo trừ dần

Bao nhiêu dơ bẩn bản thân

Như thợ vàng mãi chuyên cần khổ công

Gột trừ cặn bã cho xong

Giữ lại toàn chất vàng ròng mà thôi.

 

(240)

Sét kia do sắt sinh ra

Ðể rồi trở lại ăn qua sắt này

Khác chi nghiệp ác người gây

Nghiệp kia trở lại hại ngay người rồi

Ðưa người vào cõi ác thôi.

 

(241)

Không chuyên tụng niệm, uổng kinh

Không siêng chăm sóc, hại nhanh cửa nhà

Biếng lười, thân sắc xấu xa;

Buông lung, tâm lạc nẻo tà nhớp nhơ

Vì canh phòng quá ơ hờ.

 

(242)

Hư thân, mất nết, hạnh tà

Vết nhơ đối với đàn bà tính hoang,

Lòng người keo kiệt, tham lam

Vết nhơ của kẻ không ham cúng dường,

Nhưng riêng tội ác, bất lương

Luôn là một vết nhơ trong cõi này

Và luôn trong cõi tới đây.

 

(243)

Ðiều dơ bẩn, việc xấu xa

Ðứng đầu tất cả chính là vô minh

Tỳ Kheo nên diệt tận tình

Diệt trừ cho hết vô minh, ngu đần

Thành người thanh tịnh thân tâm.

 

(244)

Sống không xấu hổ bao giờ

Lại thêm lỗ mãng giống như quạ diều

Chê bai, khoác lác đủ điều

Khoa trương, ngạo mạn, tự kiêu tháng ngày

   Sống như vậy thật dễ thay!

 

(245)

Sống mà hổ thẹn răn mình

Thường cầu thanh tịnh, dục tình chẳng ham

Tính tình khiêm tốn vô vàn

Nghĩ suy sáng suốt, tinh thần sạch trong

Sống như vậy mới khó khăn!

 

(246) - (247)

Ai mà có thói sát sinh

Nói năng gian dối, tính tình tà dâm

Say sưa, trộm cắp, hư thân

Sống đời như thế trầm luân vô vàn

Coi như ngay cõi nhân gian

Tự đào bỏ mất thiện căn của mình.

 

(248)

Các ngươi nên biết rõ rằng

Dễ gì chế ngự việc làm ác đâu

Tham lam, tội lỗi hố sâu

Kéo ta xuống chốn khổ đau đời đời.

 

(249)

Do lòng tin, bởi niềm vui

Người người bố thí, nơi nơi cúng dường

Kẻ mà tâm xấu buông lung

Thấy ai được hưởng, trong lòng ghét ganh

Ngày đêm sẽ mãi quẩn quanh

Không hề an tịnh tâm mình được lâu.

 

(250)

Chỉ riêng người hiểu pháp mầu

Nên lòng ganh ghét trước sau diệt trừ

Ngày đêm hương đạo thơm đưa

Cõi lòng an tịnh, tâm tư thanh nhàn.

 

(251)

Lửa nào có thể sánh ngang

Lửa tham dục nọ dữ dằn vô biên,

Không còn cố chấp nào bền

Bằng tâm sân hận nổi lên cấp kỳ,

Lưới nào trói buộc dầm dề

So ra với lưới ngu si buộc ràng,

Sông nào chìm đắm cho bằng

Dòng sông ái dục cuốn phăng bao người.

 

(252)

Lỗi người dễ thấy biết bao

Lỗi ta khó thấy ai nào muốn khui,

Lỗi người cứ cố phanh phui

Như tìm trấu lẫn trong nồi gạo kia

Lỗi ta lại dấu diếm đi

Tựa người săn bắn muốn che dấu mình

Hay như con bạc cố tình

Cờ gian bạc lận lưu manh dấu bài.

 

(253)

Nếu ta thấy được lỗi người

Tâm ta nóng giận tức thời dễ sinh

Tăng thêm phiền não thật nhanh,

Xa lìa an tịnh, quẩn quanh muộn sầu,

   Lỗi người chẳng để tâm lâu

Còn chi sầu muộn, còn đâu não phiền

.

(254)

Hư không đâu dấu vết chi,

Bên ngoài chánh pháp dễ gì tìm ra

Bóng Sa Môn tỏa hương xa,

Riêng điều hư vọng tâm tà ngu si

Chúng sinh thích thú say mê,

Như Lai hư vọng đã lìa từ lâu

Bao nhiêu chướng ngại còn đâu.

 

(255)

Hư không đâu dấu vết chi,

Bên ngoài chánh pháp dễ gì tìm ra

Bóng Sa Môn tỏa hương xa,

Còn như năm uẩn thường là chóng tan

Vì rằng vật chất dễ tàn,

Riêng chư Phật với thời gian trường tồn

   Không hề dao động chập chờn.

 

19 . Phẩm Trọng pháp

 

(256)

Người mà phân xử vội vàng

Tỏ ra khinh suất. Công bằng còn đâu!

Chánh, tà phân biệt trước sau

Mới là kẻ trí, đạo mầu luôn theo.

 

(257)

Không hề khinh suất sai lầm

Ðúng theo luật pháp, luôn luôn công bình

Hộ trì chánh pháp nhiệt tình

Mới là lãnh đạo tinh anh hàng đầu

Nương theo luật pháp dài lâu.

 

(258)

Nào đâu cứ phải nhiều lời

Mới là kẻ trí, chuyện đời tinh thông

Ai mà an tịnh thân tâm

Oán thù, hãi sợ trăm phần dẹp nhanh

Mới là người trí xứng danh.

 

(259)

Nào đâu cứ phải nói nhiều

Là người chánh pháp chuyên theo hộ trì,

Ai tuy ít học, ít nghe

Nhưng mang chánh pháp quyết đi thực hành

Chẳng buông lung, rất tâm thành

Hộ trì như vậy xứng danh hàng đầu.

 

(260)

Chỉ vì mái tóc bạc đầu

Mà xưng trưởng lão (*) có đâu hợp tình,

Vì cao tuổi tự xưng mình

Là bậc trưởng lão cũng thành khó nghe

Danh suông, rỗng tuếch còn chi.

 

(*)  Trưởng lão tiếng tôn xưng người đã giữ giới Tỳ Kheo mười năm trở lên.

 

 (261)

Ai mà chân lý đã thông

Giữ theo chánh hạnh luôn luôn tâm thành

Không hề sát hại sinh linh

Tự mình chế phục chính mình trước sau

Hạng người trí tuệ dạt dào

Nhiễm ô thanh lọc từ lâu hết rồi

Xứng danh trưởng lão ở đời.

 

 (262)

Người hay ganh tị, dối gian

Lại thêm ích kỷ, kiêu căng ở đời

Dù cho ăn nói có tài

Dù cho tướng mạo bề ngoài bảnh bao

Chắc đâu được liệt ngay vào

Thành người lương thiện dễ nào hơn ai!

 

(263)

Chỉ riêng người trí người hiền

Diệt lòng sân hận não phiền cho mau

Ðoạn trừ tận gốc từ lâu

Là người lương thiện ai nào sánh ngang.

 

(264)

Người mà nói dối, nói sai

Lại thêm phá giới, sống đời buông lung

Dù đầu cạo tóc hết luôn

Cũng chưa xứng gọi Sa Môn tu hành

Huống còn tham dục đầy mình

Làm sao lại xứng trở thành Sa Môn.

 

(265)

Bao nhiêu điều ác ở đời

Dù cho lớn, nhỏ ai người dứt luôn

Chính nhờ điều ác không còn

Xứng danh được gọi Sa Môn tu hành.

 

(266)

Chỉ đi khất thực từng nhà

Làm sao đủ gọi được là Tỳ Kheo,

Người tu chân chánh phải theo

Bao nhiêu giới luật là điều tối cao

Gọi Tỳ Kheo xứng làm sao,

Chỉ riêng khất thực lẽ nào xứng danh.

 

(267)

Bao nhiêu thiện, ác vượt xong

Tu hành thanh tịnh, tác phong cao vời

Sống đầy hiểu biết ở đời

Xứng danh được gọi là người Tỳ Kheo.

 

(268)

Kẻ ngu đần dù lặng yên

Ðâu thành một vị thánh hiền ẩn danh,

Nhưng người trí tuệ tinh anh

Cầm cân nảy mực phân ranh tỏ tường

Chọn lành, bỏ dữ chẳng màng

Mới là ẩn sĩ thuộc hàng xứng danh.

 

(269)

Chọn lành, bỏ dữ cho nhanh

Nội giới, ngoại giới biết rành cả hai

   Thế gian hai chốn trong ngoài

Suốt thông ngũ uẩn đôi nơi ngọn ngành

   Của người lẫn của chính mình

Mới là ẩn sĩ, xứng danh thánh hiền.

 

(270)

Sinh linh sát hại triền miên

Thánh hiền đâu xứng là tên của mình,

Không còn sát hại sinh linh

Thánh hiền mới thật xứng danh vô cùng.

 

(271) - (272)

Không vì giới luật luôn theo

Không vì học rộng, nghe nhiều giỏi thêm

Không vì chứng ngộ tu thiền

Hay là cô độc sống riêng một mình

Mà cho là đã đạt thành

"Niềm vui giải thoát, hương lành xuất gia

Phàm phu không thể sánh qua!"

Tỳ Kheo chớ có tỏ ra bằng lòng

Khi mà trừ diệt chưa xong

Mê lầm, phiền não còn trong tâm mình.

 

20 . Phẩm Con đường

 

(273)

Con đường cao thượng hàng đầu

Là "Bát Chánh Ðạo" nhiệm mầu biết bao,

Bốn điều chân lý tối cao

Là "Tứ Diệu Ðế" dễ nào sánh ngang,

Không còn luyến ái vấn vương

Là điều cao thượng thơm hương Niết Bàn,

Trong loài động vật hai chân

Thì Ðấng Toàn Giác vô ngần tối cao.

 

(274)

Con đường duy nhất dẫn vào

Ðâu còn tìm được đường nào khác hơn

Khiến cho thanh tịnh nhãn quan,

Các ngươi theo đúng lối vàng nói trên

Ma vương mê loạn ngay liền

Chẳng còn dục vọng gây phiền cho ngươi.

 

(275)

Thuận tu theo chánh đạo rồi

Bao nhiêu khổ não tức thời tiêu tan,

Sau khi chứng ngộ đạo vàng

Biết phương cách diệt vô vàn chông gai

Diệt bao chướng ngại hại người

Ta nay truyền dạy các ngươi con đường.

 

(276)

Các ngươi phải tự gắng công

Ta là thầy dạy chỉ đường mà thôi

Con đường giác ngộ tuyệt vời,

Tự ngươi thiền định theo nơi đúng đường

Thoát ra khỏi lưới Ma vương.

 

(277)

Mọi sinh vật vốn "vô thường"

Trí người nếu hiểu tận tường như trên

Thoát ly ngay mọi não phiền

Theo đường thanh tịnh vào miền sạch trong.

 

(278)

Mọi sinh vật vốn "khổ đau"

Trí người sáng suốt hiểu mau điều này

Não phiền sẽ thoát ly ngay

Theo đường thanh tịnh tràn đầy sạch trong.

 

 (279)

Mọi sinh vật có thật đâu

Thảy đều "vô ngã", "ta" nào là "ta"

Trí người nếu hiểu rõ ra

Thoát ly phiền não cho xa tức thời,

Theo đường thanh tịnh tuyệt vời.

 

(280)

Lúc cần nỗ lực lại lười

Dù đang cường tráng, dù thời thiếu niên,

Tinh thần suy nhược triền miên

Còn đâu trí tuệ mà tìm được ra

Con đường ngộ đạo thơm hoa.

 

(281)

Lời nên thận trọng mọi bề,

Ý luôn kiềm chế chớ hề buông lung,

Thân đừng làm ác, bất lương

Cố mà thanh lọc ba đường kể trên

Sẽ mau chứng đạo thánh hiền.

 

(282)

Tu thiền trí tuệ phát sinh,

Bỏ thiền trí tuệ rời mình trôi ngay

Ai mà thông suốt điều này

Biết so lợi hại, dở hay đôi đường

Tự mình nỗ lực tăng cường

Thêm phần trí tuệ ngát hương thơm lành.

 

(283)

Ðốn rừng nhưng chớ chặt cây,

Ðốn rừng tham ái với đầy sân si

Chính do rừng dục vọng kia

Mà bao sợ hãi dễ bề sinh ra

Rừng to, rừng nhỏ quanh ta

Cả hai rừng đó mau mà đốn đi,

Các Tỳ Kheo hãy thoát ly

Thoát rừng dục vọng muôn bề tối tăm.

 

(284)

Dây tình nam nữ, gái trai

Nếu mà chưa dứt, còn hoài vương mang

Thì tâm, ý vẫn buộc ràng

Như bê bú mẹ luôn ham, chẳng rời.

 

(285)

Dây tình ái hãy dứt liền

Như tay ngắt bỏ cành sen thu tàn

Siêng tu an tịnh đạo vàng

Là đường Phật dạy tìm sang Niết Bàn.

 

(286)

"Nơi đây ta ở mùa mưa,

Ðông về, hạ tới cũng ưa chốn này"

Người ngu nghĩ dại khờ thay

Nào hay nguy hiểm cạnh ngay tử thần

Luôn luôn cái chết rất gần.

 

(287)

Người mà tâm mãi hằng ngày

Cháu con, gia sản đắm say chẳng ngừng

Khó mà thoát khỏi tử thần

Giống như thảm họa xóm làng ngủ say

Bị cơn nước lũ cuốn ngay.

 

(288) - (289)

Tử thần khi đến kêu mình

Bà con thân thuộc cũng đành bó tay

Cha con tình có tràn đầy

Dễ gì giúp được nhau ngay lúc này.

Khi ta hiểu lẽ trên đây

Người nào giới hạnh hàng ngày luôn theo

Lại thêm trí tuệ cao siêu

Sẽ mau mở lối đi nhiều hương hoa

Niết Bàn chốn đó tìm qua.

--- o0o ---

Mục Lục | Phần 1 | Phần 2 | Phần 3

--- o0o ---

 

Trình bày: Nhị Tường

Cập nhật: 7-2003

 

Webmaster:quangduc@quangduc.com

Trở về Thư Mục Kinh Điển Phật Giáo

Đầu trang

 

Biên tập nội dung: Tỳ kheo Thích Nguyên Tạng
Xin gởi bài mới và ý kiến đóng góp đến ban biên tập qua địa chỉ:
quangduc@quangduc.com