Tiếng Việt

Trang nhà Quảng Đức

   Tiếng Anh 

qd.jpg (8936 bytes)

Vu Lan Báo Hiếu


...... ... .


 


 

Vẫn còn kịp
Soạn kịch: Vô Ngã Sĩ Phú
---o0o---

Mc: Hai người bạn cũ tình cờ gặp lại nhau sau 15 năm vuợt biên, từ khi còn là bạn học ở VN, cả hai đều con nhà nghèo, cha mẹ nuôi cho ăn học thành đạt. Hai người mẹ cùng  đưa các con ra đi vượt biên . Khi định cư tại Úc thì hai gia đình chia tay, mỗi ngừơi ở mỗi tiểu bang khác nhau, nhân 1 ngày đẹp trời họ lại gặp lại tại Chùa nhân mùa Vu Lan Báo Hiếu, tay bắt mặt  mừng hỏi thăm :

·        Nhà nghèo:  lâu nay bạn ở đâu và làm gì mà chúng ta không gặp được nhau, hôm nay trời xui đất khiến nên hai chúng mình gặp nhau vậy, nay thế nào  rồi, vợ con ra sao?

·        Bác sỹ:  Từ khi mình qua đây tíếp tục học y khoa, nên nay làm bác sỹ tại bịnh viện trung tâm Sydney, rất bận rộn suốt ngày

·        Nhà nghèo: Ồ… bạn giỏi thật, chắc chắn là giàu có và sang trọng lắm hả?

 

·        Bs:  không. không có giàu gì đâu, mình nhờ cố gắng làm việc suốt ngày đêm nên tậu được 2 căn nhà, một cái mình đang ở, 1 cái cho thuê trên city và mình có 1 căn  làm phòng khám  chữa bịnh thôi, và mình có  2 vợ ..ý ý ý …1 vợ 2 con, 1 trai  1 gái. Vợ mình làm giám đốc cho 1 siêu thi ở Sydney, nên cũng bận rộn suốt ngày, hai đứa con mình gửi nhà trẻ, chiếu tối đón tụi nó về  sáng lại đưa chúng đi. Ôi một ngày thật vất vả đấy anh bạn ơi…

·        Nhà nghèo: Ồ vậy hả , vậy là gia đình hạnh phúc nhất rồi còn gi nữa, công danh sự nghiệp đã đầy đủ….  À, à còn mẹ của bạn thế nào? Bà cụ có khỏe không?

·        Bác sỹ:  À à à ….mẹ, mẹ mình hả, hiện đang ở trung tâm dưỡng lão… lâu nay mình không rãnh để vào thăm bà, lúc trước 1 tuần vào thăm bà 1 lần, sau đó 3 tháng, sau đó một năm thăm 1 lần, cuối cùng mình bận quá nên gửi gắm  luôn cho các y tá trong đó, khi nào có chuyện gì thì gọi DT cho mình. Vợ mình cũng không thích bà cụ ở chung nhà, tuổi lón rồi nên ăn ở dơ dáy, và bà hay ngồi nói xàm một mình… “ tao biết như thế này thì đã không bỏ  quê hương sang nơi đây, cũng vì một  đứa con trai duy nhất và là người nối dõi tông đường, Ba mầy đi học tập cải tạo về bị bịnh nặng, trước khi mất trăn trối lại phải đưa thằng Tèo di vượt biên, lo cho tương lai nó…. Suốt ngày bà nói cà ràm, nên hai vợ chồng mình quyết định đưa vào binh viện tâm thần, một thời gian chuyển sang trung tâm dưỡng lão. Lúc đầu mỗi tuần lễ mình  đưa 2 cháu nội lên thăm bà, lúc đó thằng lớn 8 tuổi và em gái 6 tuổi, tụi nó rât thương yêu bà Nội, và mỗi lần lên thăm thì bà vẫn  ngồi chiêc ghế đá trứớc hành lang ngổi  như chờ đợi. Ban đầu mỗi tuần đến thăm thì bà rất mừng, nhưng 3 tháng sau mình lên và cũng đưa 2 cháu lên thăm bà thì hai đứa nó lại sợ bà không dám đến gần nữa, có lẽ do tình cảm lâu ngày không sống chung với bà nội nên tụi nó cũng không còn thưong yêu bà như xưa nữa. Mỗi lần mình lên thăm bà  thì lần nào cũng đòi về nhà ở với con và nhớ các cháu, nhưng những lần sau này thi không còn đòi về nhà nữa.Và vợ mình cũng không muốn đưa bà về nhà, còn mẹ bạn thì sao?

 

·        Nhà nghèo:  Mẹ mình  đang sống chung với hai vợ chồng mình và hai cháu Nội, 1 trai 1 gái, đứa  lớn nhất 12 tuổi và đứa nhỏ 10 tuổi, tụi nhỏ yêu thương bà lắm, vì từ khi sanh tụi nó ra một tay bà săn sóc và bồng bế suốt, cho nên đi đâu tụi nó cũng nhớ đến bà hoài và cả ngày lẩn quẩn bên bà nội. Mình thì đi làm công nhân ở hãng bơm bong bóng bay,  đồng lương cũng khiêm tốn lắm. Vợ mình đi làm công nhân giày dép, cũng đủ sống qua ngày, cũng mua được căn nhà nhỏ, xấu đủ sống thôi. Mỗi buổi chiều đi làm về, nấu cơm xong,cả nhà ngồi quay quần bàn cơm, bà cháu, vợ chồng, con cái, ăn nói cười đùa, thoải mái rất vui và hạnh phúc. Tuy mẹ mình năm nay cũng đã trên 70 tuổi, cũng thường hay binh họan, mỗi lần bà cụ có chuyện gì thì 2 vợ chồng mình phải xin phép nghỉ việc để đưa bà di khám chữa bịnh, nên sức khỏe bà vẫn khỏe mạnh lắm, mắt thì yếu nên không  đi đâu , chỉ ở nhà  niệm Phật  tụng kinh, nghe băng thuyết pháp, thỉnh thoảng đi chùa vào lễ lớn và thích nghe cải lương, nên bà rất vui

 

·        Bác sỹ: Ôi bạn có một gia đình hạnh phúc, mình chưa bao giờ có một ngày nào gống như gia đình bạn, cuộc đời của mình chi biết ăn cơm ngoài đường, tối về nhà chỉ biết đi ngủ là xong, vợ mình  thường thì đi về nhà trể hơn, nên vợ chồng, con cái đâu được ngồi lại để trò chuyện trong một bữa cơm thân mật như vậy. Không biết mẹ mình bây giờ thế nào …..ngày mai mình lên thăm mẹ và sẽ đưa  mẹ về nhà, dù vợ mình không bằng lòng….

 ·        MC người bác sĩ có vẻ hối hận và đang nghĩ đến 1điều gì, mắt ông nhìn về 1 hướng xa xăm, vẻ mặt buồn , im lặng.. rồi hai người bạn cho địa chỉ, rồi chia tay nhau …

MC:  Đêm đó về nhà Bác sỹ trằn trọc không ngủ được đợi vợ về để thương lượng đưa mẹ về nhà, anh rất nhớ và thương mẹ và muốn đưa mẹ vế nhà săn sóc.

·        Bác sỹ:  em ơi, Mùa Vu lan này anh nhớ mẹ và muốn đưa mẹ về nhà, anh có cơ hội săn sóc mẹ, để báo hiếu và làm gương cho các con nữa …

 

·        Vợ :  ồ… thăm thì được nhưng không được đưa về nhà đó, không ai săn sóc được đâu..

·        Bác sỹ : tại sao không đưa mẹ về nhà được, anh muốn thương yêu mẹ và săn sóc mẹ lúc tuổi già, mẹ anh cũng như mẹ em mà, trong khi đó mẹ em cũng qua đời lâu rồi ; em không thương và nhớ mẹ sao?

·        Vợ: em nhớ mẹ em  lắm chứ! Nhưng mẹ đã mất  lâu rồi, nhiều đêm nằm mơ thấy mẹ về, nhưng biết làm sao được gặp mẹ

·        Bác sỹ: nếu như vậy mẹ anh cũng như mẹ em, là mẹ của 2 chúng ta mà, bằng lòng đi em

·        Vợ: em cũng muốn lắm, nhưng em không chịu nổi bà cụ nói cà ràm suốt ngày, ăn ở thì dơ dáy, ăn trầu nhổ nước miếng ghê quá… thật là khó tính và cứ đòi về quê hương VN hoài

·        Bác sỹ: nếu em bằng lòng thì ngày mai mình lên đón mẹ về nhà nghe…

·        Vợ: nếu anh muốn thì anh đi một mình, đưa mẹ về thì anh ở nhà săn sóc, em không có thì giờ làm điều đó..

·        Được anh sẽ  đón mẹ về……….

(Tiếp cảnh II)

 

Cảnh II

 

 Mc: Sáng hôm sau bác sỹ Tuấn không đi làm và lên trung tâm dưỡng lão thăm mẹ, đến gặp nhân viên tiếp tân văn phòng hỏi tên mẹ của mình, và số phòng mẹ mình đang ở.

·        Bác sỹ:  Chào Cô, cho tôi gặp bà Lương thị Tâm và hiện nay sức khỏe bà thế nào rồi

·        Nhân viên : sức khỏe của bà thật xấu lắm, tinh thần thì bị lú lẩn, thường vào buổi trưa  ra ngồi ghế đá  phía trước hành lang hay nói xàm một mình…. Hình như đang đợi chồng hoặc con sẽ đưa về quê hương, về nhà nhưng lâu nay không thấy ai đến cả, ông là người thế nào với bà?

·        BS: Thưa cô , tôi là con của bà, tôi muốn đến thăm và đón bà về nhà chung sống với chúng tôi

·        Nhân viên: Ôi…… thật là tốt quá, còn gì hạnh phúc cho bằng, ông theo tôi đến gặp bà…

·        MC: Từ xa, ông bác sỹ đi theo cô Y tá dọc theo hành lang đến cuối dãy phòng, bên cạnh con đường xe chạy qua lại tấp nập rộn ràng, nhưng có 1 người ngồi lặng lẽ cô đơn đang  nhìn về phía trước, hình như đợi  chờ 1 ai đó. Bác sỹ Tuấn vội vàng chạy nhanh lại bên mẹ và ôm chồm vào lấy bà khóc nức nở, hai mẹ con đều khóc

·        Bác Sỹ: Con có lỗi với mẹ và xin mẹ tha thứ, con sẽ đưa mẹ về nhà sống  với chúng con  và các cháu..

 

MC: Hai tay bà ôm chặt  lấy đầu bác sỹ Tưấn tay bà  xoa đầu và nước mắt của bà chảy ròng rả ướt cả mái tóc hoa râm của Tuấn, nhìn đứa con yêu dấu của bà có vẻ ngạc nhiên hỏi:

 

·        Mẹ: Có phải Tuấn đó không? tóc con đã bạc nhiều rồi, đứa con yêu thương nhất của mẹ…con nói sao, con nói thật hay là mẹ nằm mơ, mẹ đang đợi Ba con đón mẹ về quê hương, về nhà, mà hằng ngày mẹ trông chờ..

·        Bác sỹ: Mẹ ơi, con nói thật mà, con muốn sống gần bên , để có cơ hội săn sóc cho mẹ, trong khi con là bác sỹ đi chữa bịnh cho ai đâu mà lại quên mẹ mình, con nói thật mà…

·        Mẹ: Vợ của con có bằng lòng không? Các cháu Nội có bằng lòng mẹ về sống chung  không? Trong khi mẹ thì bịnh họan, già nua, xấu xí và dơ bẩn…

·        Bác sỹ: Con sẽ nói cho vợ con và các cháu sẽ thông cảm, và con đang cần có mẹ trong lúc này, mẹ thương con và trở về với chúng con nha mẹ

 

·        Mẹ: mẹ rất sung sướng tưởng như một giấc mơ, nghĩ sẽ không có được như ngày hôn nay,cảm ơn con, mẹ sẽ về nhà với con …

 

MC: sau khi Bác Sỹ Tuấn năn nỉ sám hối mẹ và quyết định đưa mẹ trở về nhà sống chung cả nhà với  2 đứa cháu Nội mà bà thưong yêu nhất .Nhân mùa Vu lan này mà  Bác Sỹ đã nhớ đến mẹ, đã làm 1 việc có ý nghĩa mà lâu nay ông chỉ biết chạy theo danh lợi, tiền bạc, nhà cửa, s nghiệp mà quên cả tình yêu thương dạt dào của người mẹ mòn mỏi trông chờ ….

(  3 vai chính và 1 vai phụ cô Nhân viên)

  


 


---o0o---

 


 

Cập nhật ngày: 13-08-2004

 

Webmaster:quangduc@quangduc.com

Trở về Trang Vu Lan Báo Hiếu

Đầu trang

 

Biên tập nội dung: Tỳ kheo Thích Nguyên Tạng
Xin gởi bài mới và ý kiến đóng góp đến ban biên tập qua địa chỉ:
quangduc@quangduc.com