Trang tiếng Việt

 Trang Nhà Quảng Đức

Trang tiếng Anh

Nhân Vật Phật Giáo Việt Nam


 

 

 

 

 

 

SƯ  BÀ   DIỆU  GIÁC  TRONG TRÁI   TIM  TÔI

 

  

                                                 Giác Đạo DƯƠNG KINH THÀNH

 

  

                    Sáng sớm hôm nay , trời Sài gòn  bổng se lạnh

                    Vụt dậy bàng hoàng ,tung cửa đón tin đau

                    Một giọng Huế hiền hòa ,một đời đạo hạnh thanh cao

                    Đã vĩnh viễn đi vào miền tịch diệt . 

 

        Chuông điện thoại vang lên ,bổng dưng tôi có cảm giác không an khi  hằng ngày vào giờ này ít khi có ai gọi .Từ bên kia đầu dây ,Đạo Hữu Tánh Thuần thông báo một tin buồn ; NI TRƯỞNG THÍCH NỮ BẢO NGUYỆT KHÔNG CÒN NỮA ! Người đã thuận thế vô thường  vào lúc  bốn giờ sáng nay ! 

        Tôi bàng hoàng đứng lặng một giây lâu  rồi tiến đến thắp hương lên bàn thờ Phật .Chợt biết ánh mắt đã nhòe ,tôi cứ để mặc cho hai dòng lệ tuôn trào . 

        Vậy là từ đây ,trên bước đường đời hãy còn nhiều gệp gềnh hiểm trở này ,tôi mất thêm một vị ân sư khả kính  ,một hình mẫu đã gieo  biết bao cãm hứng trong văn thơ nhạc họa của tôi trên bước đường phụng sự văn hóa văn nghệ Phật giáo ,về một vị Tỳ Kheo Ni ; màu y vàng giải thoát  với áo hậu lam hiền màu khói hương . 

         Chạnh nhớ thuở xa xưa , đầu thập niên 70 của thế kỷ trước ,từ văn phòng Ban Đại Diện Phật Giáo Quận 9 ,anh em chúng tôi đạp xe đến chùa Diệu Giác thường xuyên mỗi khi truyền đạt thư mời ,nhất là với đoàn thể mới mẻ  lúc đó ,ĐOÀN HỌC SINH PHẬT TỬ MỤC KIỀN LIÊN  do tôi làm đoàn trưởng ,việc liên lạc gắn bó với Sư Bà còn mang nhiều dấu ấn đặc biệt hơn .Đó là những khi chuyện sinh hoạt lâm vào bế tắt hay  vướng mắc những vấn đề với cảnh sát quận 9 thời bấy giờ ,do đoàn thể của anh em chúng tôi tích cực tham gia vào các cuộc vận động của Viện Hóa Đạo , Sư Bà luôn là người vỗ về ,an ủi chúng tôi như một người mẹ người chị khả ái  trong mái nhà chung ánh đạo vàng . 

        Đó là quảng thời gian tôi gần gủi Sư Bà nhiều nhất .Đôi khi rãnh rỗi  còn đến phụ sửa sang bàn ghế cho Ký Nhi Viện Diệu Giác ,được Sư Bà  và Ni sư Huệ Trí tiếp đãi nồng hậu .Khoái nhất là những lúc năn nĩ hai vị cho anh em chúng tôi xuống ruộng cùng chư Ni phía sau chùa để nhổ đọt môn – món chư Ni  làm cho ăn không nơi nào tôi thấy lại ,rất ngon .Nói là phụ chứ chỉ toàn là “quậy “ thì có .Nhiều khi vui quá anh em chúng tôi đùa nghịch  ,chư Ni không la rầy mà còn mắng yêu rằng “Răng mà vui dữ rứa ! Mấy con mệt chưa chừ lên bờ tề ?”.Khi lên bờ vào chùa ,Sư Bà vẫn cười nhỏ nhẹ ,xoay tròn bàn tay trên đầu tôi “Mi xứng đáng luôn là đứa cầm đầu “

          Ngày đó , Chùa Diệu Giác ,dưới bóng cả đại từ của Sư Bà ,luôn là một ngôi chùa của Ni Bộ điển hình ,rất gương mẫu trong các hoạt động của Giáo Hội .Đất Thủ Thiêm nói chung và An Khánh nói riệng  ,ngoài văn phòng Ban Đại Diện từng đón bước chân của Ôn Huyền Quang ,Ôn Già Lam và Ôn Từ Đàm (những khi đi thị sát tình hình treo cờ PG mừmg Phật Đản) ,thì chùa Diệu Giác chính là nơi duy nhất  được chư Tôn lãnh đạo Giáo Hội về nghĩ và giảng pháp , nhiều nhất là Ôn Già Lam . 

          Ngày đó chung quanh chùa là đồng không mông quạnh , lác đác vài ngôi nhà buồn tẻ nằm lẫn khuất  sau các lùm cây .Xa xa kia là một bãi rác (lúc ấy gọi là “Sở Rác Mỹ”).Buồn lắm cái nhìn cõi trần đời như sáng đẹp lắm ánh sánh đạo hạnh . 

          Sau năm 1975 .do hoàn cảnh chung ,tình hình sinh hoạt các đoàn thể thanh niên Phật giáo  phấn lớn đầu đình trệ tê liệt .Doàn HSPT Mục Kiền Liên của anh em chúng tôi cũng không ngoại lệ ,nhưng đáng tự hào  hơn là sinh hoạt cầm chừng mãi đến năm 1977.Trước khi chính thức ngừng sinh hoạt ,anh em chúng tôi còn tổ chức được một  cuộc trại mang tên chính đoàn thể mình ,và cuộc trại đáng nhớ ,để đời nài được sự đùm bọc .che chở của chính Sư Bà và Ni Sư Huệ Trí là người trực tiếp hổ trợ anh em chúng tôi suốt  ngày trại ấy . 

         Khi đó chùa Diệu Giác thân yêu của anh em chúng tôi chưa xây mới ,tượng  Quan Âm lộ thiên  còn phải dựng tạm góc khuất bên trái chùa ,mặt tượng hướng ra phía cầu đen .Chính ngay dưới thềm chân tượng Quan Thế Âm này ,tất cả doàn sinh ,huynh trường  tập hợp ,ngay hàng thẳng lối ,nghe Ni Sư Huệ Trí  thay mặt Sư Bà truyền trao cho anh em chúng tôi  nhựng lời đạo vị ,chan chứa một cõi an lành ,làm hành trang cho anh em chúng tôi cất bước đến tận ngày hôm nay . 

          Về sau này ,trong công tác Phật sự ,nhiều lần gặp lại Sư Bà ,tôi chưa kịp đến vái chào thì Sư Bà đã nhanh hơn  thốt lên “Ư ! Anh Thành đấy hả !”.Nhiều lúc không kềm được cảm xúc ,tôi nắm lấy tay Sư Bà như thửa còn trẻ nủng nỉu trên chùa .Khi tôi chột tỉnh thoáng chút bối rối thì Sư Bà  nói “Có chi mô !Rứa con nhà Phật cả thôi Anh Thành hỉ ?”

           Mới hơn một năm qua  thôi ,Sư Bà  thường xuyên  lâm bệnh ,rất yếu .Nhưng khi nghe tin tôi  đến thỉnh Sư Bà chủ trì lễ Hằng Thuận cho đứa cháu tại chùa Diệu Giác ,thì đích thân Sư Bà  đã đứng ra lo liệu tất cả cho  tôi .Một chi tiết đáng nhớ nhất là  khi gia đình hai họ vân tập đủ đầy nơi chánh điện ,Sư Bà từ bên trong tăng phòng đi ra  và đang chỉ  chư Ni làm chi đó ,nhưng tiến sát gần tôi thì cũng chính Sư Bà thốt lên trước “Anh Thành nớ à”lảm tôi lúc ấy hết sức tự hào và cũng hết sức bàng hoàng  cảm động . 

          Gấn gủi và thân thương đến như vậy đấy !

          Lám sao tôi không  chan chứa  ,tiếc nuối  đây . 

          Có thể nói ,những thành quả Phật sự  tôi có được ngày hôm nay  có sự un đúc tinh thần rất lớn từ nơi Sư Bà truyền trao .Tuồi thanh niên đầy hoa mộng ,tôi bước vào đời đã gặp được đạo ,gặp được bóng cả đại từ của Sư Bà ,gọt giũa dáng đứng cho một cái tên GIÁC ĐẠO  DƯƠNG KINH THÀNH  thêm sáng đẹp .Vậy nên tự thân tôi đã thấy được phước báu của mình nó to lớn biết ngần nào .

            Giờ Sư Bà không còn nữa rồi để tôi nuôi cái ước nguyện  rằng sẽ có một ngày nào đó ,con lại sẽ cùng quý chư Ni chùa Diệu Giác lội xuống ruộng ,để nhớ lại cảm giác chân bị dính bùn dơ ra sao và ghi nhớ mãi ra sao trên bước đường  đời hảy còn rất dài phía trước .Để được Sư Bà  “Thọ ký” một lần nữa rằng “Mi xứng đáng luôn là đứa cầm đầu”. 

              Ngưỡng bạch Giác Linh Ni Trưởng ! 

             Con biết ! Khóc thương chỉ làm nhòe đi con đường tiến tu để giải thoát .Nhưng còn sống giữa cõi trần ,chung quanh nhiều sự thế nhiễu nhương .Một giọt nước mắt rơi để tưởng nhớ một thâm ân  vẫn chưa đủ để thức tỉnh những tâm hồn còn lưu lạc .Vậy thì xin cho con – MỘT KẺ XỨNG ĐÁNG LÀ ĐỨA CẦM ĐẦU  này được khóc ,để được nghe lại những thanh âm ngày xưa  mà con chắc rằng khó có ai trong đời tu học như con có được . 

                Rồi sẽ bơ vơ ,mất mát thêm một nguồn cội thâm ân ,một chổ an dựa tinh thần không nhỏ mà tuổi thanh xuân của con ngày đó may mắn được thọ hưởng . 

                   Thôi thì ngưỡng mong Giác Linh Ni Trưởng-vị Sư Bà Bảo Nguyệt thân yêu của con , cho con tiếp tục mang theo bên mình những tháng ngày lung linh  sáng đẹp ấy ,để con có thể sống tốt hơn ,làm nhiều hơn nữa cho  Đạo Pháp hôm nay và mai sau .
 

              Con cúi đầu vọng bái !

 

 

(bài cùng tác giả)

 

 

----o0o---

Trình bày: Tịnh Tuệ

Cập nhật: 1-3-2011


Webmaster:quangduc@quangduc.com

Trở về Trang Mục Lục

Đầu trang

 

Biên tập nội dung: Tỳ Kheo Thích Nguyên Tạng
Xin gởi bài mới và ý kiến đóng góp cho Trang Nhà qua địa chỉ: quangduchomepage@gmail.com

Địa chỉ gởi thư: Tu Viện Quảng Đức, 105 Lynch Road, Fawkner, Vic. 3060. Tel: 61. 03. 9357 3544